[Pháo Hữu] Chương 9


Author: Phấn Hồng Đậu Hoa Hương Phường

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Tiểu Nương Tử

Character: YunJae

Categories: Ấm áp văn, hiện đại, H, ngược luyến, cường công cường thụ, có bối cảnh hiện thực đồng tính, HE

.

.

Chương 9: Vợ

Thứ hai đi làm sớm, vừa mới bước vào văn phòng đã bị đồ đệ mà mình vừa mới thu nhận tháng trước chặn lại, “Sư phụ, thiệp mời!”

Trịnh Duẫn Hạo liếc mắt, hỏi Thẩm Xương Mân, “Cậu kết hôn à?” Tại sao khi bản thân đã thất tình rồi thì toàn bộ thế giới lại trở nên hạnh phúc như vậy? Đêm hôm qua Phác Hữu Thiên làm chuyện đó đến sảng khoái, sáng nay lại có đám cưới.

“Không phải, cái kia em còn chưa có mà.” Thẩm Xương Mân gãi gãi đầu cười ngây ngô.

“Xử nam như cậu là quốc bảo.” Trịnh Duẫn Hạo không vui vẻ mà nói. Thẩm Xương Mân năm nay đã là học sinh đại học năm thứ tư nhưng vẫn chưa tốt nghiệp, trước đó đi tìm việc làm thì được công ty tuyển mộ đến thực tập. Bởi vì là người mới, hơn nữa lại cùng chuyên ngành với Trịnh Duẫn Hạo, cho nên ông chủ liền để Trịnh Duẫn Hạo chỉ điểm với chiếu cố đôi chút. Thẩm Xương Mân từ đó liên kêu Trịnh Duẫn Hạo là sư phụ.

“Không phải, em là nói em vẫn chưa có bạn gái cơ.” Thẩm Xương Mân có chút ngây thơ mà đỏ mặt, bất quá chuyện vẫn phải làm, đem thiệp mời đưa cho Trịnh Duẫn Hạo, “Chị Tống của bộ tài chính và kế toán.” Trong toàn bộ công ty, Xương Mân được xem như là nhỏ nhất, đến đại học còn chưa tốt nghiệp, cho nên lúc nhìn thấy các tiền bối, mồm miệng liền trở nên đặc biệt ngọt.

“Tống Dao Tuệ?” Trịnh Duẫn Hạo mở thiệp mời rồi hỏi, nhìn Thẩm Xương Mân gật đầu, kỳ quái nói, “Hai ngày trước không phải cô ấy mới cãi nhau rồi chia tay sao? Lại hòa hảo rồi à?” Trịnh Duẫn Hạo không nhiều chuyện, huống chi hắn là đồng tính luyến ái, đối với yêu đương của nam nữ làm sao cũng không có hứng thú. Chỉ là Tống Dao Tuệ này tuần trước đã cùng bạn trai cãi nhau rồi chia tay, khiến cho toàn bộ công ty đi theo chế giễu, thật đúng là một khóc hai nháo ba thắt cổ.

“Nghe nói không phải là người lúc đầu, người này là dì Lý của bộ tài chính và kế toán giới thiệu.” Thẩm Xương Mân đè thấp thanh âm giống như phòng trộm.

“Sao cậu lại nhiều chuyện như vậy hả!” Trịnh Duẫn Hạo dùng bàn tay đập lên ót của Thẩm Xương Mân một cái, thật đúng là có chút dáng điệu của người làm sư phụ.

“Mấy chị ấy kéo em qua rồi nói cho em nghe mà.” Thẩm Xương Mân trông rất đẹp mắt, người vừa ngoan lại vừa thông minh, trong công ty từ trên xuống dưới, vô luận là chị hay cô đều thích nó, vừa cưng chiều vừa ưa đùa giỡn cùng nó, còn thích kéo nó ‘kể tâm sự’. “Dì Lý đang rất lo, nói không nên nhất thời nhẹ dạ mà tự tử. Trước đây dì ấy là nhìn chị Tống vừa khóc vừa muốn tự sát, mới nhớ tới chuyện bạn học lúc trước của dì nói cháu trai bên ngoại của mình đang tìm đối tượng, liền giật dây bắc cầu giới thiệu cho. Không nghĩ rằng mới được một tuần liền muốn kết hôn. Việc này xảy ra quá nhanh, ngộ nhỡ sau này nếu có phân li, dì ấy không phải sẽ thành tội nhân sao, chị Tống lại làm ầm ĩ đòi tự tử, dì ấy cũng muốn đoản mệnh theo.”

“Có lẽ hai người này, một người là ốc vít, một người là đai ốc, gắn với nhau rất vừa khớp.” Trịnh Duẫn Hạo mở máy tính chuẩn bị làm việc.

“Haiz~” Thẩm Xương Mân thở dài, giả bộ như người từng trải mà nói, “Giầy không thoải mái, chỉ chân mới hiểu.”

“Thằng nhóc như cậu không có chuyện gì làm sao, đi làm việc đi.” Trịnh Duẫn Hạo đuổi Thẩm Xương Mân, nhìn thằng nhóc đầy tớ kia cười hì hì chạy đi, Trịnh Duẫn Hạo thở dài.

Giày không thoải mái, chỉ chân mới hiểu. Nếu như kết hôn, tìm bao nhiêu chiếc giày tốt cũng không thích. Bạn giường nhiều như vậy, có người nào hợp tâm vừa ý như Kim Tại Trung.

Trịnh Duẫn Hạo thừa nhận khi hôm qua Kim Tại Trung hỏi bọn họ là quan hệ gì, hắn cảm thấy Kim Tại Trung rất nghiêm túc, cho nên hắn vừa kích động cũng vừa sợ hãi. Nói những lời khốn nạn, che giấu nội tâm nhiều như vậy, chính là sợ mình sẽ rơi vào trong, bất kể là bản thân hay Kim Tại Trung. Sợ lời nói khi mở miệng chính là anh thích em, anh muốn cùng em ở cùng một chỗ thật dài thật lâu. Nếu không thể thủy chung như một, vậy thì đừng nên tới lúc ai cũng rời bỏ mà dằn vặt lẫn nhau.

Tự trách mình ngay từ đầu đã không đem luật lệ của trò chơi làm thành thông báo. Hiện tại nói những lời như vậy, thật con mẹ nó không bằng thứ đồ vật! Ai bảo bản thân xem thường mị lực của Kim Tại Trung, còn chưa kịp phản ứng trở lại thì đã vội vàng vu oan cho cậu. Cũng không nghĩ rằng Kim Tại Trung cũng có thể nghiêm túc.

Trịnh Duẫn Hạo lại thở dài, những người con trai quái đản như vậy, tưởng toàn bộ đã sớm chết sớm đầu thai rồi chứ.

.

.

.

Trịnh Duẫn Hạo suốt một tuần cứ đến giờ tan ca liền quay về kí túc xá. Phác Hữu Thiên hiếu kỷ hỏi, “Thất tình rồi?” nghĩ rằng tên này quả thực tinh thần không được tốt, đêm hôm chủ nhật còn phát điên.

“Tôi từng nói tôi yêu đương bao giờ?” Trịnh Duẫn Hạo hỏi vặn lại cho có lệ. Hắn chán ghét đề tài này, hắn đã liên tục mất ngủ được một tuần, cũng chính là không ngủ. Trịnh Duẫn Hạo cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì hắn phải đi gặp bác sĩ tâm lý. Mỗi tối trên giường trống không liền ngủ không được, thế nhưng cũng không muốn đi ra ngoài. Trịnh Duẫn Hạo mắng chửi bản thân, mày con mẹ nó là vì ai mà thủ thân như ngọc cơ chứ?! Thế nhưng nghĩ đến việc ôm một người con trai khác liền cảm thấy không thích. Trịnh Duẫn Hạo nghĩ, chẳng lẽ Kim Tại Trung chữa được bệnh đồng tính luyến ái của mình? Lập tức nghĩ đến thân thể của phụ nữ, bản thân lại cảm thấy toàn thân nổi da gà ớn lạnh. Trịnh Duẫn Hạo nghĩ, thì ra mình là bị Kim Tại Trung làm đến mức lạnh nhạt với tình dục rồi. Thế nhưng vừa nghĩ đến thân thể Kim Tại Trung liền dục hỏa đốt người, đành phải tiến hành chút vận động. Sau cùng Trịnh Duẫn Hạo nghĩ, fuck, không thể nghĩ nữa, trời sáng rồi, đứng dậy đi làm thôi.

Phác Hữu Thiên bĩu môi đi ra ngoài. Hắn ta chỉ là hiếu kỳ, thế nhưng không bao giờ ‘chó con1‘ vào việc riêng tư của người khác.

Trịnh Duẫn Hạo buồn chán lướt web, sau đó lại vào một web đồng chí trước đây mình thường tới, nhìn nhìn trang chủ rồi vào phòng chat tán gẫu một hồi lâu. Cũng câu vài người, còn gặp mặt một hai người. Thế nhưng 419 là tối đa, Trịnh Duẫn Hạo ngay cả tên thật cũng không lưu. Bất quá từ khi cùng Kim Tại Trung ở cùng một chỗ thì không tới nữa, mỗi ngày chỉ nghĩ đến việc đối phố yêu nghiệt kia.

Mới vừa vào phòng chat, liền thấy có người phát quảng cáo. Trước đây Trịnh Duẫn Hạo rất ghét loại hành vi này. Vốn đã nhiều người, giữa hai người trò chuyện có thể xen lẫn hơn mười, hai mươi câu. Bất quá hôm nay quảng cáo này hấp dẫn Trịnh Duẫn Hạo.

Đặt làm búp bê tình dục: Sản phẩm gốc căn cứ vào tính nguyên lý y học về lý luận ‘tính thỏa mãn có thể thông qua xúc giác, khứu giác, thính giác đến khi đạt được những cách thức khác nhau’ làm kích thích xúc giác và cảm nhận đối với thần kinh của người sử dụng, đẩy mạnh trí tưởng tượng, giúp người không có bạn tình giải phóng năng lượng, thay thế người tình tạm thời giúp hoàn thành việc tự an ủi, cải thiện tính lo lắng không có bạn tình mà dẫn tới việc chờ đợi nhiều đến khó chịu, đạt đến vật lý trị liệu, giỏi về việc an ủi, an ủi từng phần. Có ý định xin mọi người liên hệ XXXXXX

Búp bê tự an ủi? Cụm từ này nhảy vài giây trong đầu Trịnh Duẫn Hạo, Trịnh Duẫn Hạo giống như bị giật điện mà click chuột cùng XXXXXX đối thoại một mình.

Ăn no căng: Có thể ra ngoài trò chuyện được không?

XXXXXX: Có thể, ở đâu?

Ăn no căng: Mở một phòng Một Đêm Tình đi. Mật mã 1026.

Nói xong hai người rời khỏi, vào Một Đêm Tình, nơi đó cũng là phòng chat đơn độc cho mỗi người, ấn dãy số theo thứ tự, có thể thiết lập mật mã. Có điểm giống như thuê chung phòng trong khách sạn.

Sau khi XXXXXX tiến vào, Trịnh Duẫn Hạo đi thẳng vào vấn đề:

Ăn no căng: Búp bê tự an ủi có thể đặt làm?

XXXXXX: Có thể. Ngài muốn hình dạng gì

Ăn no căng: Cung cấp hình ảnh thì có thể làm không?

XXXXXX: Có thể, bất quá giá cả đắt hơn mức thường một chút.

Ăn no căng: Có thể hiểu được, thế nhưng chất lượng thế nào? Có hình ảnh so sánh không?

Đến khi Trịnh Duẫn Hạo đóng máy tính đã là hai giờ ba mươi sáng. Nằm ở trên giường lại càng ngủ không được. Cảm thấy bản thân buồn cười giống như một thằng ngốc, trong lòng lại rất mong chờ được nhận lấy con búp bê kia sớm sớm một chút.

.

.

.

Sáng sớm Trịnh Duẫn Hạo bị tiếng chuông ồn ào của điện thoại đánh thức, thò tay lên chiếc bàn cạnh đầu giường mà sờ loạn, “Alô?”

“Còn ngủ sao? Mau thức dậy, đến nhà ga đón bọn mẹ, vừa mới lên xe, còn nửa giờ nữa là tới rồi!”

“Hả?” Trịnh Duẫn Hạo đem điện thoại rời khỏi cái lỗ tai, nhìn tên hiển thị, xác định là mẹ. Trong lòng có điểm mâu thuẫn, vẫn tưởng rằng có thể đem chuyện của tuần trước vứt sang một bên. Không nghĩ rằng bà lại trực tiếp mang tới. Quả nhiên hai thành phố ở gần nhau là không tốt.

“Hả cái gì! Mau ngồi dậy. Nửa giờ nữa bọn mẹ tới rồi.”

“Nga. Biết rồi.”

Trịnh Duẫn Hạo tắt điện thoại khẩn trương ngồi dậy thu dọn. Đến khi đến trạm xe lửa, bà Trịnh đã đứng ở cửa ra. Trịnh Duẫn Hạo nhìn người bên cạnh bà thì giật mình không ít. Trong điện thoại cứ tưởng rằng bọn mẹ là ba mẹ, kết quả người tới là Triệu Tiểu Manh.

“Chào cô.” Trịnh Duẫn Hạo lễ phép hướng Triệu Tiểu Mạnh cười cười.

“Chào anh.” Mắt và miệng của Triệu Tiểu Manh cùng Tại Trung có chút giống nhau, thế nhưng cô có hai lúm đồng tiền trên má. Khi cười rộ lên đặc biệt rõ ràng. Cho nên Trịnh Duẫn Hạo nhìn cô chỉ nhìn thẳng vào phần mắt. Nơi khác không hề quan tâm.

“Hôm nay cô giáo Triệu được nghỉ, mẹ muốn đến xem con, liền bảo cô giáo Triệu đi cùng mẹ.”

“Cô, đừng khách sao như vậy, gọi Tiểu Manh là được rồi.” Triệu Tiểu Manh kéo bà Trịnh, giống như đối với mẹ con.

“Được rồi, cô không khách sáo nữa, xa lạ quá rồi. Dù sao sau này cũng là người một nhà.” Bà Trịnh kéo tay Triệu Tiểu Manh lên xe của con trai. Nghiễm nhiên đem cô xem như con dâu chuẩn mực. Trịnh Duẫn Hạo đóng cửa xe hộ rồi không ngừng bĩu môi, mẹ mình hăng hái nhiệt tình như vậy, khiến hắn cảm thấy thực kinh khủng.

“Hai người ăn cơm sáng chưa?” Trịnh Duẫn Hạo chưa ăn, nghĩ nếu như chưa ăn thì mau chóng đi ăn, còn có thể giết chút thời gian.

“Bọn mẹ ăn xong rồi. Mẹ kiểm tra việc làm của con, trước tiên đi đến ký túc xá của con nhìn một chút đi.” Bà Trịnh là tác phong sấm rền gió cuốn, người cũng ngay thẳng, đã nghĩ rồi thì bất kể là nhà mình hay là ký túc xá của con trai, trước tiên cũng phải đem cô giáo Triệu vào trong nhà, cho dù chỉ sinh sống với nhau được một nửa, giống như số tám chỉ có một nét phẩy2.

Trịnh Duẫn Hạo do dự, “Cái này, ký túc xá của bọn con là ở chung phòng, đồng nghiệp của con vẫn còn đang ở nhà, có thể vẫn chưa tỉnh dậy. Không quá thuận tiện.”

“Em có thể gọi anh là Duẫn Hạo không?” Triệu Tiểu Manh là một cô gái rất quan tâm và dịu dàng, hiểu lễ độ và có phép tắc.

“Có thể, không cần khách sáo với tôi.”

“Duẫn Hạo, anh vẫn chưa ăn sáng đúng không? Em và cô không sớm báo tin cho anh, sáng sớm tới thật không tiện. Nếu như hôm nay anh có việc thì không cần theo cô và em đâu, em chính là muốn đi dạo. Khoảng cảnh giữa hai thành phố gần như vậy mà em không tới quá vài lần, cô nói với em (muốn tới thành phố A), em liền có hứng thú đến đây chơi.”

“Còn nói không khách sáo, cô quá khách sáo rồi. Hôm nay tôi không có việc gì cả, hai người muốn đi đâu, tôi mang hai người đi.” Hoàng thái hậu trấn thủ thì có việc cũng phải hoãn lại, huống chi bản thân đã chia tay với Kim Tại Trung, chủ nhật đương nhiên có rất nhiều thời gian.

Trịnh Duẫn Hạo lái xe, mang theo mẹ với cô giáo Tiểu Triệu đi dạo chơi để hai người thuận tiện ngắm phong cảnh một chút, đến giữa trưa, sau khi trưng cầu ý kiến, bà nói buổi chiều muốn đi dạo mua sắm. Phỏng chừng là còn ghi hận chuyện tuần trước bị Kim Tại Trung phá rối. Trịnh Duẫn Hạo lái xe đến thành phố A rồi đi bộ vào phố mua sắm. Quán cơm chỗ đó cũng nhiều, tìm một nhà hàng ăn cơm trưa để giết thời gian cũng không tệ.

Sau khi ăn hết đồ ăn, Trịnh Duẫn Hạo đi vào toilet, rồi trở về nhìn cảnh mẹ mình cùng Triệu Tiểu Manh cười nói đầy hòa thuận vui vẻ, trong lòng có điểm khó chịu. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu thường không được tốt, mẹ mình cũng không phải là người hà khắc, nhưng có thể bà đã tìm được nàng dâu giỏi nhất mà mình yêu thích. Bởi vì đối với nàng dâu, bản thân hắn không có nhiều ý kiến, chỉ cần sống thiết thực, còn về tướng mạo thì không quá quan tâm. Cho nên Triệu Tiểu Manh thực sự là người thích hợp được chọn để kết hôn. Đặc biệt là cặp mắt kia.

Trịnh Duẫn Hạo nhìn Triệu Tiểu Manh, nghĩ thầm, sau này cô ta chính là vợ của mình rồi.

Trịnh Duẫn Hạo khó chịu trong lòng muốn chết.

Hắn cùng với mỗi một bạn giường lúc làm tình đều có thể nói tôi thích cậu, hoặc tôi yêu cậu. Thế nhưng sau khi xuống giường, hắn chưa từng gọi bất kể người nào là vợ. Thế nhưng hắn từng gọi Kim Tại Trung như vậy. Không phải vô ý, cũng không phải cố ý. Dường như là cần phải, nhất định phải gọi như vậy.

____________

(1) Chó con: Paparazzi.

(2) Đây là số tám trong tiếng Trung: 八 nên nếu chỉ có một nét phẩy thì tương đương với một nửa.

.

.

.

Chương này làm không kĩ lắm, nếu có câu nào kì lạ thì nhớ nhắc ta nhé ^______^

Như mọi ngày, ta chờ comt của mọi người a :”> Ta đã rất cố gắng đó ><

16 thoughts on “[Pháo Hữu] Chương 9

  1. Anh Hạo có phải là tinh lực có thừa ko chỗ phát tiết ko nhỉ? Lại còn đặt cả búp bê tự an ủi nữa. Chắc là lại làm giống hình dang của bạn Tại rồi? Ko bít lúc bạn ý mà bít thì anh sẽ ntn nữa. Chương này ko đề cập đến bạn Tại nhỉ? Ss muốn chờ xem Hạo ca thú nhận tình cảm ntn à!

    • Tất nhiên là đặt hình dạng của Tại Tại rồi =]]]]]]] Trong đầu ảnh bao giờ chả có Tại Tại =]]]]]]]]]

      Chương sau Tại sẽ xuất hiện và bị ngược =]]]]]]] Warning warning, sẽ có pass =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]

      :”> :”> Để bạn ý thú nhận thì để sau cái chương có pass nha ss :”> :”> Bạn ý phải bạo phát thú tính ra trước rồi thú nhận sau :”> :”> Lí do: Ghen quá hóa điên :”> :”> Mà toàn ghen vớ vẩn :”> :”>

  2. Haizzz, pháo hữu càng ngày càng hay đó
    Hix, nhưng cả chương không thấy Tại Tại nhà mềnh
    Nàng ra cháp mới nhanh lên nha
    Hóng nàng!

    • Nàng kêu hay nhưng sao nàng lại thở dài? Ọ v Ọ

      Phải để Tại Tại comeback một trận thật hoành tráng chứ xD~

      2 ngày sau ta sẽ ra a *múa* Nàng cứ nhắm theo lịch ta mà lên 8-> 2 ngày/chap~

    • Làm ta hết hồn *vuốt vuốt ngực*

      Ừ ta sẽ cố gắng ^o^~

      (Nhưng bây giờ ta đang bận làm Project của English ==” Để đến Tết ta sẽ chăm hơn cho ^o^~)

  3. Cái này thì muốn hung hăng đập vào mặt anh Duẫn rồi nàng =))
    *thở dài*
    Mà ta đính chính chút, cái câu àm ta nói, cũng không hẳn là câu, là một đoạn mà hôm qua nàng để trên About Tsuki Chiaki á, nhớ chưa nhớ chưa??? Cái đoạn bỉ bựa á =))))))))

    • Ta thấy bình thường~~ =]]]]

      Xì poi: Sau này sẽ có một chuyện liên quan đến con búp bê này =]]]]]]]] Thú vị lắm đó nha~~ =]]]]]

      Ồ ồ ta nhớ rồi =]]]]]]] Khúc đó là khúc bỉ nhất trong bộ này đó =]]] Độc nhất vô nhị luôn =]]]]]]]]]

  4. Kết câu cuối
    K phải vô tình gọi Tại là vợ
    Mà nhất định Tại sẽ là vợ <3

  5. Ai ta ghét cái chương này quá đê. Hại ca thật đê tiện. Yêu k nói bày đặt đi làm búp bê hình tại ca r còn lái xe chở con bé kia lòng vòng mất thời gian. Đê tiện nhất là dám nghĩ con bé kia là vợ ổng a~~~~ ta ghét quá a

    • Á á ;A; Sao lại chửi anh Hạo nà đê tiện a ;A; Anh chỉ là đang trong tình trạng lừa tềnh trái tim mềnh thôi mà ;A; Anh mua búp bê là cũng đủ hiểu là anh đang dối lòng rầu ;A;

      Còn cái vụ lái xe chở vòng vòng là bà mẹ bắt chứ bộ (_ _!)

      Còn vụ cuối cùng, nàng không đọc kĩ à? *lườm* Hạo Hạo nghĩ sau này bạn Tiểu Manh sẽ trở thành vợ ảnh, trong lòng khó chịu muốn chết còn gì *lườm nguýt*

  6. Ta the la cai chuyen lam tinh vs bup be tbuc su la bien thai nhat tren doi a =))))))) JYH da vi KJJ ma bat luc, ha ha ha ha ha ha ~~~~~~

    Co giao Manh kia co ve hieu chuyen chac se ko lam kho de KJJ, nhung ma mau than dai nhan cua JYH thi chua biet chung a ;___;

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s