[Pháo Hữu] Chương 12.1


Author: Phấn Hồng Đậu Hoa Hương Phường

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Tiểu Nương Tử, Hoa Sát

Character: YunJae

Categories: Ấm áp văn, hiện đại, H, ngược luyến, cường công cường thụ, có bối cảnh hiện thực đồng tính, HE

.

.

Chương 12: Đầu tiên và cuối cùng 

Kim Tại Trung xin nghỉ bệnh gần một tháng, lúc đi làm lại, quản lý mang theo vẻ mặt cau có nói chuyện đầy mùi thuốc súng vô cùng khó nghe. Kim Tại Trung máu nóng sôi trào lập tức xin từ chức. Quản lí trưng ra vẻ mặt của nhà tư bản mà kiên quyết đem công việc tháng trước của Kim Tại Trung khấu trừ mất một nửa. Kim Tại Trung cũng chẳng quan tâm, lộ rõ vẻ mặt ta đây không sợ, tác phong thực kiên cường, dù sao công việc cũng đã mất, liền đem quản lí chửi cho mất mặt.

Từ văn phòng của quản lí mà bước ra, kỳ thực trong lòng cũng không cảm thấy thoải mái. Một cuộc sống không có công ăn việc làm đã trở thành vấn đề, còn có tiền thuê nhà cùng gia đình phải cung cấp và nuôi dưỡng. Chung quy không thể dựa vào Trịnh Duẫn Hạo mà nuôi sống chính mình. Bởi vì Kim Tại Trung biết Trịnh Duẫn Hạo cũng có vấn đề của chính hắn, mua xe trả góp mỗi tháng, còn phải nộp một phần cho gia đình. Kim Tại Trung không muốn chưa kịp thay Trịnh Duẫn Hạo gánh vác một phần mà trái lại đã tăng thêm gánh nặng cho hắn. Hơn nữa là đàn ông, Kim Tại Trung có sự kiêu ngạo và tự tôn của cậu, tái khổ cực, ăn cơm mềm1, cậu không làm được.

“Tại Trung, cậu không đi làm nữa sao?”

Kim Tại Trung ngừng cước bộ rồi quay đầu lại, nhìn thấy người bạn cùng lớp – Kim Thái Quân của mình, cười cười nói rằng, “Tớ vừa gây lộn xong.”

“Cậu từ chức rồi?” Kim Thái Quân mở miệng, có chút giật mình, nhìn bộ dạng thẳng thắn của Tại Trung mà vỗ vỗ bả vai, “Buổi tối chờ tớ tan ca xong rồi cùng nhau ăn một bữa cơm nhé, tớ mời.”

Kim Tại Trung suy nghĩ một chút rồi gật đầu, “Được, cậu cứu giúp tớ trước, chờ tớ tìm được việc làm rồi tớ sẽ mời cậu.”

.

.

.

Kim Tại Trung về nhà lên mạng đăng nhập QQ.

Nhà riêng của gia: Người đâu?

Người cùng lí tưởng: ?

Người cùng lí tưởng: Khách sạn của bọn em lắp thêm máy tính cho em rồi sao?

Nhà riêng của gia: Em đây đã từ chức rồi, còn lắp thêm máy tính làm cái gì nữa!

Người cùng lí tưởng: Từ chức rồi?

Nhà riêng của gia: Sao? Anh không muốn nuôi em à?

Người cùng lí tưởng: Nuôi! Vợ của anh anh có thể không nuôi sao!

Nhà riêng của gia: Đổi câu trả lời rất thẳng thắn (3), nói cho anh biết, tối nay em sẽ đi ra ngoài, em làm xong cơm rồi, anh tự mình hâm lại nhé.

Người cùng lí tưởng: Hả? Đi đâu vậy? Không phải em đi hẹn hò chứ.

Nhà riêng của gia: Thông minh.

Người cùng lí tưởng: Tại Trung, em ở sau lưng anh bảo dưỡng tiểu bạch kiểm2 sao? (vẻ mặt thương tâm)

Kim Tại Trung nhìn biểu tượng Trịnh Duẫn Hạo gửi qua – một đứa nhỏ đang run run cái miệng nhỏ nhắn thút thít mà cười to. Cười đến tay cũng yếu đi, không đánh nổi chữ.

Người cùng lí tưởng: Anh có việc bận, đi trước nhé. Buổi tối anh sẽ trở về sớm một chút, nếu như thấy quá muộn rồi thì hãy gọi điện thoại, anh sẽ trả lời em. Chú ý an toàn. Hôn một cái.

Kim Tại Trung nhẹ nhàng thu hồi lại vẻ mặt cười như điên, nhưng vẫn đối nhật ký trò chuyện trên máy tính mà cười, cười như si như túy, mê mẩn hạnh phúc.

.

.

.

Bước ra khỏi nhà hàng, Kim Tại Trung vừa muốn tạm biệt, Kim Thái Quân lại ôm lấy vai Kim Tại Trung, chỉ chỉ bảng hiệu cầu vồng đang nhấp nháy phía đối điện mà nói, “Uống một chén đi.”

Kim Tại Trung nhìn đồng hồ, cười gật đầu, “Thằng nhóc cậu tính trước hay thật.”

“Tiêu tiền thì phải tiêu thật thoải mái.” Kim Thái Quân cười nói, nhưng cũng không phủ nhận.

Vào quán bar, Kim Thái Quân tìm một góc không nổi bật, gọi chút rượu. Sau khi đợi người hầu rượu đem chút đồ nhắm lên rồi đi ra xa, Kim Thái Quân nói, “Tại Trung, tớ thích cậu, cậu vẫn luôn biết đúng không?”

Kim Tại Trung ngẩn người, cười cười không đáp lại.

Kim Thái Quân lại nói thêm, “Từ khi cậu vào Nhất Lai (tên khách sạn mà Kim Tại Trung từ chức), tớ đã coi trọng cậu rồi, ừm, nhất kiến chung tình.”

Kim Tại Trung nhìn Kim Thái Quân, vẫn như cũ mà không nói điều gì. Kim Thái Quân cười khổ, “Một câu cũng không muốn cùng tớ nói? Cho dù là lời xin lỗi cự tuyệt tớ?”

Kim Tại Trung nói, “Cảm ơn.”

“Cảm ơn cái gì?” Kim Thái Quân hỏi.

“Cảm ơn cậu vẫn luôn chiếu cố tớ.” Kim Tại Trung nâng ly uống một ngụm nhỏ.

“Tớ chiếu cố cậu vì tớ thích cậu, cho nên, không cần cảm ơn.” Anh vì Kim Tại Trung mà làm những việc anh có thể làm, những việc anh cố gắng để có thể làm được, rất nhiều. Đều là việc nhỏ, nhưng lại rất chăm.

“Vẫn phải cảm ơn cậu, còn phải xin lỗi nữa.”

“Tại Trung, tại sao tớ luôn luôn không có cơ hội?” Nếu như Kim Tại Trung là thẳng nam, thì cũng hiểu được. Thế nhưng Tại Trung lại là gay. Nói Kim Tại Trung máu lạnh, thế nhưng cậu đối với bất cứ thứ gì cũng đều rất ôn nhu, đôi khi lại nhiệt tình giống như một đứa trẻ. Nhưng lại làm như không thấy đối với chính nỗ lực của mình.

“Thái Quân, tớ coi cậu là anh em, cho nên chúng ta…”

“Không bao giờ có khả năng, cho nên một chút hy vọng cũng không cho tớ đúng không?” Kim Thái Quân nhìn Tại Trung có chút khó nói, liền thay cậu nói ra nửa câu sau. Kim Tại Trung gật đầu. Kim Thái Quân vẫn cười khổ, “Có lẽ tớ nên cảm ơn cậu.” Không cho tớ ôm một hy vọng không có khả năng, uổng phí cảm tình.

“Đừng nói như vậy, là tớ có lỗi với cậu.”

“Cậu không có lỗi gì với tớ cả, tớ là một bên tình nguyện.” Kim Thái Quân nhìn Kim Tại Trung, trong mắt lộ ra vẻ đau thương cùng không muốn vứt bỏ, nâng ly, “Cụng một cái, chúng ta về sau chỉ đơn thuần là anh em.”

“Được.”

Sau khi uống rượu xong, Kim Thái Quân lại hỏi, “Vậy tớ hỏi một cậu, tại sao chúng ta chỉ có thể là anh em?”

“Bởi vì tớ đã có người yêu.” Kim Tại Trung nhìn Kim Thái Quân rồi mỉm cười, đôi mắt câu nhân hiện lên vẻ đắm chìm vào hạnh phúc cùng kiêu ngạo.

“Chậc.” Kim Thái Quân tặc lưỡi, “Cậu là thằng nhóc không biết suy nghĩ, đừng mù mắt mà đuổi theo rồi cuối cùng lại quay về giống như lúc đó.”

“Ha ha ——” Kim Tại Trung che miệng cười, khiến cho Kim Thái Quân sửng sốt, không biết đang nghĩ cái gì mà đột nhiên bật cười, Kim Tại Trung chậm rãi hít thở, “Anh ấy quả thực cũng rất khốn nạn.”

“Khốn nạn mà cậu còn cười đẹp đến như vậy, xem ra là bị quỷ ám rồi.”

“Đúng vậy, muốn hận thì cậu cứ hận anh ấy đi, làm anh em với cậu là vì anh ấy, mà người đàn ông trước đây cũng là vì anh ấy.” Trong chất giọng nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn của Kim Tại Trung mang theo tình yêu đầy sâu nặng. Toàn bộ tình cảm của cậu đều là bởi vì cái tên Trịnh Duẫn Hạo khốn nạn kia.

“Thật tò mò, mười phần tò mò. Hôm nào mang đến cho tớ gặp mặt được không?

“Được, hôm nào tớ dắt anh ấy đi dạo thì mang đến cho cậu gặp mặt luôn.”

“Chó a. Cái miệng này của cậu thật không buông tha cho người.”

“Ha ha…” Kim Tại Trung lại cười ngây ngô, miệng của cậu không buông tha cho người, làm sao lại chưa từng nói qua Trịnh Duẫn Hạo chứ? Chính mình nói anh ấy là chó, anh ấy còn lập tức thừa nhận, còn nói muốn thú gian mình.

Sau khi uống thêm được một lúc, Kim Tại Trung dự định đi về nhà, đứng dậy đi toilet. Ai ngờ trong toilet lại đang trình diễn một vở kịch.

“Anh con mẹ nó khốn nạn, chơi tôi xong liền muốn chạy, mẹ nó, không dễ dàng như vậy đâu!”

“Trưởng thành như thế, kỹ thuật cũng không tốt bằng con vịt, cho cậu nhiều tiền như vậy là cũng đủ nể mặt cậu rồi, còn không mau cút.”

“Lý Nghị Tinh! Anh con mẹ nó khốn nạn, đừng khinh người quá đáng!”

“Ha ha…” Người đàn ông tên Lý Nghị Tinh ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn người con trai đang kêu gào đằng sau mình, cười lạnh một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường. Đang rửa tay trên bồn, đột nhiên một quyền bay tới, “A…” Lý Nghị Tinh bị đánh đến xiêu vẹo, vịn lấy khung cửa toilet ở bên cạnh mới đứng vững, hùng hùng hổ hổ ngẩng đầu nhìn người vừa đánh mình, “Fuck! Mẹ nó ai…” Thấy đôi mắt đầy lửa giận của Kim Tại Trung mà sững sờ vài giây, sau đó nở nụ cười dâm dãng mà nói, “Tôi cứ tưởng là ai chứ, thì ra là tiểu kê (kỹ)3 a!”

“Đ*t mẹ mày!” Kim Tại Trung lập tức nhào tới đánh.

Lý Nghị Tinh cũng không phải kẻ bất tài, vóc người to lớn tiếp trụ nắm đấm mà Tại Trung đánh tới, trêu chọc, “Nhớ tôi đến thế sao, thậm chí còn nhào tới nữa, thực sự là mỹ nhân khó xơi a.”

Kim Tại Trung cũng không nói lời vô ích, bốp bốp một trận, ra quyền đầy loạn xạ. Chỉ tiếc cơ hội đánh trúng thì ít, cơ hội chịu đòn thì nhiều. Sau đó người con trai mắng chửi Lý Nghị Tinh trước đó cũng trút giận theo, thế nhưng thẳng đến khi Kim Thái Quân thấy Tại Trung đã lâu vẫn chưa quay lại mà đến tìm, tham gia chiến đấu, thì ba đánh một mới miễn cưỡng chế ngự được Lý Nghị Tinh.

Ở nơi giống như quán bar này, việc đánh nhau là một chuyện vô cùng bình thường, chỉ cần không quá ác liệt, ác ý gây sự thì ngay cả người ở quán bar cũng không quản. Cho nên người muốn đi toilet thấy tình hình này đều lập tức trở về. Ba người đánh xong xuôi, đều hồng hộc thở gấp nhìn Lý Nghị Tinh đang bò trên mặt đất.

“Tôi khinh!” Người con trai mắng chửi Lý Nghị Tinh ban đầu phun một miếng nước bọt rồi giẫm mấy cước lên Lý Nghị Tinh, đối Kim Tại Trung cùng Kim Thái Quân nói lời cảm ơn rồi lập tức rời khỏi.

Kim Tại Trung cũng nhìn Lý Nghị Tinh một cái rồi xoay người rời đi, Kim Thái Quân bối rối bắt kịp Kim Tại Trung rồi hỏi, “Tại Trung,  thằng vừa nãy là ai vậy?”

“Trước đây chửi tớ là kỹ, muốn thượng tớ.” Kim Tại Trung giọng nói bình thản, không có ngữ khí.

“Hả?” Kim Thái Quân mở rộng miệng, bộ dạng giống như không thể tin nổi, sau đó căm giận nói, “Fuck, vậy thì đánh con mẹ nó quá nhẹ rồi, tớ sẽ quay lại làm thêm hai cước nữa!”

Kim Tại Trung kéo Kim Thái Quân đang muốn xoay người quay lại toilet, cười cười, “Quên đi, cũng là chuyện của quá khứ rồi, đánh xong thì cũng đã kết thúc. Cảm ơn rượu ngày hôm nay, chờ tớ tìm được việc làm thì chúc mừng cho tớ nhé.”

Tay phải Kim Tại Trung đặt lên trán, vung tay làm động tác kính chào, xem như là tạm biệt.

Lưu lại Kim Thái Quân ngây ngốc đứng ở tại chỗ, “Tìm được việc làm rồi chúc mừng? Vậy không phải là tớ mời cậu sao! Đáng ghét, Kim Tại Trung cậu thật đúng là kẻ không muốn chịu thiệt!”

______________

(1) Ăn cơm mềm: Nịnh nọt để được sung sướng.

(2) Tiểu bạch kiểm: Chỉ những nam nhân có vẻ ngoài đẹp đẽ mà dựa vào người khác để kiếm sống.

(3) Tiểu kê (kỹ): Giữa chương 4 Ở chung, Kim Tại Trung bởi vì Trịnh Duẫn Hạo dùng kê gian nói giỡn mà tức giận, chính là bởi vì Lý Nghị Tinh. Nguyên nhân cụ thể sau này sẽ nói đến. (Toàn bộ những lời này là tác giả nói đó nha. Không phải lời ta đâu.)

.

.

.

Sạo dạo này lượt views giảm thấy ghê vậy ;_____; Ta đau lòng quá ;____; Hức~

P/S: Happy Birthday Bông Bông ^o^~

12 thoughts on “[Pháo Hữu] Chương 12.1

  1. Nàng ơi, Pháo Hữu có bao nhiêu chap thế
    tự dưng ta lại sợ nó hết mất oa oa oa oa
    Nhưng mà vẫn thế ngày nào ta cũng hóng nàng edit ah
    Ôi ta yêu cái fic này ghê gớm
    Chiaki figting hah

    • Nàng qua mục lục nhìn đi^^

      17 chap đó xD~

      Cảm ơn nàng nhiều nha^^ Từ nay về sau chắc là hết ngược rồi ^o^~

      P/S: Tự dưng ta bị nản nàng ạ ;______;

  2. Tung hoa bắn pháo cho nhà nàng thêm rực rỡ nè
    Hôm nay sinh nhật Jaejae nàng buồn gì chứ, he he he
    Đọc chap này rất thích khí phách của KJJ ha ha ha
    ….
    Làm có 1 đêm sao lại nghỉ ốm tận một tháng ah
    Không lẽ trốn đi trăng mật với anh Hạo nói dối là bị ốm ah

    • Cảm ơn nàng~ ^____^ Nhưng hôm nay là sinh nhật JaeJae mà ta lại không được đi cùng mọi người để chúc mừng nên mới nản và buồn đó nàng :”(

      JaeJae trong này rất thích chửi bậy… TTvTT

      Chắc không phải trốn đi trăng mật đâu =]] Bị hành ghê quá nên mới phải nghỉ ốm một tháng đó =]]]]]]]]]

  3. khi thấy bộ này bên nhà ss Her cứ tưởng ngược ghê gớm vì hiện thực đồng tính, ai dè cũng bt thôi ^.^

    Cảm ơn nàng đã làm ^_^

  4. Cứ tưởng cái tên gây chuyện trong toilet kia là ex-boyfriend của Tại Tại chớ =.=

  5. Ai ai cái chương này làm ta đau Tim ghê ghớm. Ban đầu nghe Tại Tại nhà ta nói ng đàn ô h trước cũng vì Hạo ca làm ta nghĩ Tại ca đã biết Hạo ca từ trước nên bỏ tình cũ. Đến khi Tại Tại vô WC lại tức giận làm ta nghĩ tên trong WC là bạn trai cũ và nó dám đá Tại Tại nhà ta. May sao k phải. Ta hú hồn.
    P.s ta cũng muốn đánh thằng trong WC đòi thượng Tại Tại. Nàng cho ta địa chỉ nhà nó a

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s