[Pháo Hữu] Chương 12.2


Author: Phấn Hồng Đậu Hoa Hương Phường

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Tiểu Nương Tử, Hoa Sát

Character: YunJae

Categories: Ấm áp văn, hiện đại, H, ngược luyến, cường công cường thụ, có bối cảnh hiện thực đồng tính, HE

Mặc dù cũng bị chịu đòn, thế nhưng được giáo huấn Lý Nghị Tinh khiến trong lòng Kim Tại Trung vẫn cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nhưng khi mở cửa nhìn thấy Trịnh Duẫn Hạo, trong nháy mắt liền biến thành ủy khuất. Kim Tại Trung nhào tới ôm lấy Trịnh Duẫn Hạo, nghĩ thầm trong lòng, con người quả nhiên không thể được cưng chiều.

“Ồ ồ, này là sao đây?” Trịnh Duẫn Hạo ngoài miệng ức hiếp Kim Tại Trung, cánh tay lại ôm thật chặt, tay phải vỗ lên lưng Kim Tại Trung, dỗ dành người con trai giống như chú mèo ở trong lòng mình, “Là ở bên ngoài trộm người1 xong rồi lại cảm thấy có lỗi với anh sao? Hay là kỹ thuật không tốt bằng anh, nên hồi tâm chuyển ý?”

“Duẫn Hạo, đừng không muốn em.” Kim Tại Trung yếu ớt nói, hơi thở như hoa lan, trong ngữ điệu mang theo vài phần chua xót, nũng nịu cùng bất an.

“Hôm nay rốt cuộc là ai ném anh xuống rồi chạy ra ngoài vậy nhỉ? Để anh cô đơn ở đây mà trông phòng một mình. Chỗ này cũng trở thành miếu hòa thượng rồi.” Trịnh Duẫn Hạo muốn thúc đẩy bầu không khí, nhưng khi nâng mặt Kim Tại Trung lên thì lại sững người, sau đó phẫn nộ gầm lên, “Mẹ nó là ai đánh?!”

“Không có gì đâu.” Kim Tại Trung chạm trán vào đầu Trịnh Duẫn Hạo, chóp mũi đối chóp mũi, bởi vì khoảng cách rất gần, đôi mắt hai người nhìn đối phương đều có điểm lác. Kim Tại Trung cười, “Tên kia thiếu chút nữa là bị bọn em đánh chết. Hừ, đáng đời.”

Trịnh Duẫn Hạo hỏi, “Bọn em? Mấy người vậy.”

Kim Tại Trung đáp, “Ba.”

Trịnh Duẫn Hạo mỉm cười đem Kim Tại Trung ôm vào trong lòng, “Đứa ngốc, ba đánh một, không thắng mới là lạ. Sau này không được ra ngoài đánh nhau nữa biết chưa! Để người ta ức hiếp rồi anh lại đau lòng.”

Kim Tại Trung bĩu môi, tỏ ý không vui, “Kẻ đó cần phải đánh, hơn nữa, chính anh dạy em đánh người mà!”

“Anh dạy em? Anh dạy em lúc nào?” Trịnh Duẫn Hạo buông Kim Tại Trung ra, đi tìm dầu xoa bóp, “Anh đã bảo em nên tập luyện cúc công2 nhiều hơn, để còn hầu hạ ông chồng này thật tốt rồi mà.”

“Anh cút đi.”

Kim Tại Trung đập vào lưng Trịnh Duẫn Hạo một cái, rồi từ phía sau mà ôm lấy, cả người dựa vào Trịnh Duẫn hạo, “Anh không nhớ sao? Năm mười bốn tuổi ấy.”

“Sao?” Trịnh Duẫn Hạo sửng sốt, nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt hắn hỏi trước đây có từng cùng Kim Tại Trung gặp qua chưa, thế nhưng lại bị Kim Tại Trung nói qua loa cho xong chuyện. Xoay người, mặt đối Kim Tại Trung, “Trước đây chúng ta có quen biết?”

Thấy đôi mắt sâu sắc của nam nhân nhìn mình, Kim Tại Trung xấu hổ gật đầu, “Anh còn nhớ sao, trung học anh có một người bạn cùng lớp tên Hàn Tại Tuấn.”

Trịnh Duẫn Hạo nhíu mày cố gắng nhớ lại, nửa ngày sau mới nói, “Cái tên này có điểm quen thuộc, thế nhưng anh không có ấn tượng.”

Mặc dù biết Trịnh Duẫn Hạo nhất định không nhớ mình, thế nhưng nghe hắn chính miệng nói ra vẫn lộ ra vẻ mất mát, “Em biết.”

“Nói một chút đi, em nhắc đến anh sẽ nhớ lại liền, trí nhớ của anh rất tốt đó.” Trịnh Duẫn Hạo dỗ dành lấy lòng, kéo Kim Tại Trung ngồi trên người để bôi thuốc.

“A, anh làm nhẹ một chút đi. Đây là khuôn mặt, chứ không phải bề mặt, anh đừng dùng sức chà như vậy.” Kim Tại Trung mặc đồ Trung Quốc oán trách nói, sau đó đem những chuyện thời niên thiếu mà chậm rãi nói ra, “Gia đình của em vốn cũng là người thành phố B. Ba em đã sớm qua đời, mẹ em từ lúc em còn rất nhỏ liền tái hôn. Em vẫn theo bà nội của mình. Hình như lúc em chưa được ba tuổi, cô em ly hôn, mang hai người chị gái song sinh của em đi đến cùng bọn em sinh sống. Lúc đó trong nhà không có đàn ông lao động, bà nội thân thể không được khỏe, trong nhà rất khó khăn. Em phải lấy quần áo cũ của chị mình mặc vào, sau này lớn lên một chút thì lao động giúp gia đình, nấu cơm may vá quần áo cái gì em cũng làm được, em bận giúp gia đình nên không có thời gian chơi cùng bạn học, cũng không có bạn bè. Hơn nữa trong nhà không có đàn ông, lúc đó trên người em có khí chất của con gái, rất hay ngại ngùng. Bản thân em cũng không biết. Sau này bạn học đều gọi em là đứa ẻo lả, em càng không dám nói lời nào, lại càng không dám chơi cùng mọi người, vẫn luôn vâng vâng dạ dạ. Sau này lên sơ trung, hai ta là bạn cùng lớp, anh lúc đó vô cùng nổi tiếng, em đặc biệt hâm mộ anh, luôn luôn ở sau lưng mà nhìn anh, thế nhưng không dám tiếp cận. Có một lần bọn nó ức hiếp em, bảo em dọn dẹp vệ sinh toàn lớp, em dọn dẹp xong, trời cũng đã tối, ra khỏi cửa trường thì gặp phải mấy kẻ lưu manh ở cao trung, bọn họ đòi tiền, em không có, bọn họ đánh em, sau đó cái tên như anh không biết từ đâu chạy ra mà đánh nhau với bọn họ. Lúc đó có lẽ vừa mới chơi bóng rổ xong, trong tay anh còn ôm một trái bóng.”

“Hì hì, anh khi đó chỉ biết anh hùng cứu mỹ nhân thôi!” Trịnh Duẫn Hạo gãi đầu cười ngây ngô, bị Kim Tại Trung ném một ánh mắt đầy xem thường. Bỗng nhiên nhớ tới, lại hỏi, “Em cũng là người thành phố B? Vậy em lần trước ở thành phố B là thực sự có việc đi ngang qua?”

Kim Tại Trung tức giận cắn Trịnh Duẫn Hạo, Trịnh Duẫn Hạo đau xót kêu lên, “Vợ, chúng ta đã tiến hóa rồi, thời đại văn minh rồi, không thể cắn người a!”

“Em nói với anh là có việc đi ngang qua, anh không tin em, đồ khốn!”

Trịnh Duẫn Hạo giải thích, “Anh không biết nhà em vốn là ở thành phố B, em đột nhiên xuất hiện ở chỗ đó, anh đương nhiên nhớ em. Bất quá bảo bối, nếu như người khác theo dõi anh, anh sẽ chán ghét loại hành vi này, nhưng nếu như em loại chuyện này, anh chính là thương tâm, cảm thấy em không tín nhiệm anh.”

Tại Trung nói, “Anh cũng không tin em, hơn nữa anh đáng để tin sao? Không phải ở sau lưng em mà đi xem mắt à.”

“Hì hì, đó không phải do mẹ chúng ta dồn ép sao, anh cam đoan không có lần sau, tuyệt đối không có lần sau!” Trịnh Duẫn Hạo chỉ tay lên trời nói lời thề son sắt, “Vậy em về nhà trông nom bà nội của em sao?”

“Ừ, bà nội của em vào viện rồi. Lúc anh về nhà gọi điện cho em, cô em liền không ngừng gọi (điện thoại) cho em, sau đó còn mắng em đường dây luôn luôn bận.” Kim Tại Trung ủy khuất.

“Lỗi của anh, là lỗi của anh.” Trịnh Duẫn Hạo thái độ tích cực nhận sai, nhanh chóng thay đổi đề tài, “Bà nội của chúng ta hiện tại không có việc gì rồi đúng không?”

“Ừ, ngày thứ hai liền chuyển nguy thành an rồi, em còn phải đi làm nên liền quay về, không nghĩ rằng trên đường lại gặp phải anh.” Cậu và Trịnh Duẫn Hạo là có duyên ư? Hay là oan gia? “Mà đừng ngắt lời nữa, chuyện vừa nãy em còn chưa nói xong mà. Lúc đó em rất hổ thẹn, anh cũng không thích em. Đến khi chạy ra khỏi những người đó rồi, anh còn mắng em nữa. Nói em có xem như là một đứa con trai hay không, cả ngày giống như một nữ sinh. Nói chuyện thì yếu ớt, mặc quần áo cũng lòe loẹt.” Kim Tại Trung nói vừa ủy khuất vừa tức giận, trách mắng Trịnh Duẫn Hạo, “Anh nói chuyện mặc quần áo có thể trách em sao! Đó là của chị em! Khi đó em so với các chị ấy còn thấp hơn một chút, ngoại trừ váy em không thể mặc, thì toàn bộ đều mặc những bộ quần áo các chị ấy để lại. Những lời này của anh đã hại cho em vào ngày rất nóng cũng không dám cởi đồng phục, cứ đem toàn bộ quần áo bọc trên người!”

“Vợ, anh sai rồi, anh sai rồi, em mặc cái gì cũng đẹp cả. vô cùng đẹp mắt! Ai nha nha mê chết anh rồi!”

“Cút! Cái đồ lắm mồm.” Kim Tại Trung còn nói thêm, “Sau này mẹ em tới tìm em, bà cùng người đàn ông của mình tái hôn hơn mười năm mà vẫn chưa có một đứa con, liền muốn đem em nhận về. Trong nhà, để có thể cho hai chị đến trường đi học đã không phải là một chuyện dễ dàng gì, bà nội cảm thấy có lẽ em theo mẹ em thì sẽ không phải chịu nhiều khổ nữa nên lập tức đồng ý. Cho nên em liền chuyển trường đến thành phố A. Duẫn Hạo, là anh lúc đó nói với em rằng, nếu là một người đàn ông, khi người khác ức hiếp cậu, phải đánh lại ngay lập tức. Cũng bởi vì anh mà sau này em đặc biệt đi học động tác của những nam sinh khác, rất cố gắng sửa chữa thói quen trước đây của mình.” Kim Tại Trung dựa vào lòng Trịnh Duẫn Hạo, thanh âm ướt át như nước.

Trịnh Duẫn Hạo ôm chặt lấy Kim Tại Trung, hôn lên mặt cậu, “Bảo bối của anh chịu khổ rồi, sau này chồng sẽ thương yêu em thật nhiều.” Mặc dù ở trong ký ức không tìm ra người con trai tên Hàn Tại Tuấn kia, thế nhưng người trước mắt khiến Trịnh Duẫn Hạo thực sự yêu thương.

“Biết em làm sao biết chính mình là đồng tính luyến ái không?” Trịnh Duẫn Hạo lắc đầu, Kim Tại Trung chỉ vào miệng mình rồi nói, “Hôn một cái liền nói cho anh nghe.”

Trịnh Duẫn Hạo hôn một cái, rồi hôn thêm một cái nữa, “Mua một tặng một. Hôn nhiều hơn một cái, nói cho anh cái gì?”

Kim Tại Trung đập Trịnh Duẫn Hạo một cái rồi tiếp tục nói, “Quan hệ của em và mẹ em cùng bố dượng kỳ thực không được tốt. Thành tích ở trường của em cũng không quá tốt, sau đó em đỗ vào trường đại học, nhưng vì nhà xa nên em phải đi học nội trú. Khai giảng không được bao lâu, mẹ em liền gặp tai nạn ô tô mà qua đời. Lúc đó bố dượng em thành kẻ nát rượu. Đến khi em được nghỉ đông về nhà một lần thì ông ta uống say muốn cưỡng gian em. Em tiện tay tìm một thứ đồ đánh ngất ông ta, em liền chạy  ra ngoài, đến bây giờ em cũng không biết lúc đó thứ em cầm là cái gì. Em không có quay về trường. Em sợ ông ta tìm em, thế nhưng em không có tiền cũng không đi được xa, cho nên tìm một chỗ để làm công. Thế nhưng những đêm đó em rất sợ, em nghĩ nếu như anh còn có thể giống như hồi sơ trung mà từ trên trường rớt xuống thì tốt quá rồi. Sau này em lúc nào cũng nhớ đến anh, phát hiện mỗi khi thủ dâm, đối tượng mà em nghĩ tới đều là anh. Em liền phát hiện em là đồng tính luyến ái.”

Thật lòng mà nói, đoạn chuyện xưa này khiến Trịnh Duẫn Hạo giật mình không nhỏ, thế nhưng sự kiêu ngạo của đàn ông bỗng xuất hiện, khiến hắn vừa kích động vừa hưng phấn, ôm Tại Trung hôn đến mấy lần, “Bảo bối em phải là của anh! Tên bố dượng khốn nạn kia của em, nghiền chết ông ta cũng dư thừa.”

Kim Tại Trung không tránh, mặc cho Trịnh Duẫn Hạo hôn, “Đừng có mà đắc ý như vậy!”

“Chờ một chút, không đúng, bảo bối, em thích anh, sao còn đi tìm BF chứ!” Trịnh Duẫn Hạo không hài lòng, cũng hối hận, tại sao khi ở sơ trung mình lại không lập tức tóm lấy Tại Trung cơ chứ, bỏ lỡ lâu như vậy, còn để cho kẻ khác chiếm tiện nghi. Lần đầu tiên của Tại Trung a, lần đầu tiên đó! Đàn ông đều có nơi lưu luyến ưa thích, chỉ cần thật tình yêu một người, vẫn mong muốn lần đầu tiên của người yêu có thể thuộc về mình.

“Em không biết anh ở đâu, cũng không biết nơi để đi tìm anh, hơn nữa làm sao em biết anh cũng thích đàn ông. Còn nữa, em chưa bao giờ cảm thấy anh có thể thích em. Trước kia đã có rất nhiều người thích anh như thế.” Kim Tại Trung tự ti, kẻ yêu trước, bao giờ cũng phải ăn nhiều quả đắng hơn, “Em chỉ từng kết giao với một người bạn trai. Bởi vì người nọ trông giống hệt anh.”

Trịnh Duẫn Hạo cười, nhìn Kim Tại Trung, vẻ mặt đầy thâm thúy, mang theo một luồng nguy hiểm muốn xâm lăng ăn thịt người. Kim Tại Trung bị Trịnh Duẫn nhìn chăm chú đến có chút hoảng hốt, ánh mắt vừa do dự vừa không cam lòng, rồi cũng bắt chước theo Trịnh Duẫn Hạo mà nhìn hắn thật sâu, hai má ửng đỏ.

Bọn họ đều nghĩ đến chuyện kia, cho nhau những cái hôn, cởi quần áo của đối phương ra. Động tác ăn ý giống như lão phu lão thê, kích động hệt như đôi vợ chồng mới cưới.

Trịnh Duẫn Hạo đem phân thân của Kim Tại Trung ngậm vào trong miệng, dùng đầu lưỡi tỉ mỉ miêu tả hình dạng, giống như bậc thầy đang vẽ nên một tác phẩm nghệ thuật. Kim Tại Trung có chút run rẩy mà nhẹ giọng rên rỉ.

Không biết Trịnh Duẫn Hạo đột nhiên nghĩ đến điều gì, xoa lên làn da nơi tay đang bị kiềm hãm của Kim Tại Trung, sau đó chậm rãi che mắt Kim Tại Trung lại. Mắt không thể thấy khiến thân thể trở nên đặc biệt mẫn cảm. Kim Tại Trung ở trong một mảnh hắc ám mà cảm nhận được niềm vui sướng của sự an tâm. Thanh âm có chút khàn khàn của Trịnh Duẫn Hạo vang lên bên tai, “Bảo bối, người em yêu nhất là ai?”

“Trịnh Duẫn Hạo.” Kim Tại Trung thở hổn hển đáp.

“Nam nhân của em là ai?” Trịnh Duẫn Hạo lại hỏi.

“Trịnh Duẫn Hạo.”

Trịnh Duẫn Hạo thỏa mãn, gia tăng tốc độ ở trong miệng, phun ra nuốt vào. Mùi vị cơ thể của Tại Trung cũng khiến hạ thân hắn phi thường hưng phấn. “Mối tình đầu của em là ai?”

Kim Tại Trung hưởng thụ sự phục vụ của Trịnh Duẫn Hạo, trong lòng cười tính trẻ con của Trịnh Duẫn Hạo, nhưng hết sức nghiêm túc mà đáp lại, “Trịnh Duẫn Hạo.”

Trịnh Duẫn Hạo hết sức đắc ý, dùng miệng bao bọc thật chặt lấy cây ngô đồng mỹ lệ của Kim Tại Trung, nông nông sâu sâu mà phun ra nuốt vào, thẳng đến khi Kim Tại Trung run rẩy bắn ra bạch trọc.

Kim Tại Trung xoay người để Trịnh Duẫn Hạo nằm xuống, lấy thuốc bôi trơn ra rồi quét lên, động thân ngồi xuống. Một nâng một hạ mà chuyển động phần eo.

Trịnh Duẫn Hạo mơ mơ màng màng như người say rượu mà nằm trên giường, không ngừng phát ra tiếng thở hổn hển trầm thấp mà đục ngầu. Lúc sắp đến cao trào, Kim Tại Trung lại ngừng lại, không di chuyển. Trịnh Duẫn Hạo khẩn thiết muốn động thắt lưng, lại bị Kim Tại Trung đè xuống, sau đó cũng che mắt Trịnh Duẫn Hạo lại, hỏi một câu, “Duẫn Hạo, người anh yêu đầu tiên là ai?”

Trịnh Duẫn Hạo ngơ ngác, ngắn đến mức Kim Tại Trung cũng không có phát hiện ra. Sau đó Trịnh Duẫn Hạo trả lời, “Tại Trung, trước khi ở cùng em, anh chưa từng yêu một người nào khác. Mà em là người phải cùng anh đi cả đời. Em là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng của anh.”

Kim Tại Trung di chuyển thắt lưng, đem người đàn ông mà cậu yêu nhất ngậm vào trong cơ thể của chính mình, khiến hắn vui sướng.

Chúng ta luẩn quẩn một vòng mới gặp lại nhau, nhưng chúng ta vẫn giống như trước đây, là người đầu tiên và cuối cùng của nhau.

_____________________

(1) Trộm người: Kiểu như lừa để XXOO ấy.

(2) Cúc công: Công phu của cúc hoa (mọi người biết cúc hoa là gì rồi đúng không?)

.

.

.

Haizz… Dạo này ta nản quá mọi người à :”( Lượt views nó cứ giảm hoài :”(

16 thoughts on “[Pháo Hữu] Chương 12.2

  1. Ngọt quá đi mất
    Eo ơi, làm ta thích chết đi được
    lại chìm vào mơ mộng vì hai người rùi
    Khi nào ta mới tìm được người tốt như anh Hạo đây

    editor ah, ta cũng yêu nàng lắm nhé
    nàng edit đáng yêu chết đi được

    • =]]]]]]]]]] Ấm áp văn mà lị =]]]]]]] (Đây là lần thứ 2 ta bị Hương Phường tỷ tỷ lừa tềnh =3= Cứ thấy H nhiều hoặc MB là nhào vô, kết quả là dính toàn ấm áp văn + ngọt ><)

      ^__^ Cảm ơn nàng nha~ Dạo này có mỗi nàng comt cho ta thôi ó TT^TT

  2. Ngọt văn cũng thích mà
    *dĩ nhiên có H nhiều càng thích* he he, ta thật bỉ ổi
    nhưng mà như pháo hữu ta thích cực, ấm áp, ngọt ngào, lại còn có H he he.

    • Hô hô hô hô~~ Ta edit thì được chứ đọc thì không được đâu nhé >< Ta chỉ mê mỗi ngược luyến tàn tâm thôi =]]]]]]]]]]

  3. anh Hạo thật là lẻo mép mà. được ăn đậu hủ của Tại Trung lại còn kêu mua1 tặng 1 nữa kia chứ? anh thật là gian.
    Chi đừng nản à? vẫn có ss ủng hộ e à. e mà nản ko edit tiếp ss phải làm sao à *ủy khuất*! lấy lại tinh thần nhé em
    Chi hwaiting!! *.*

    • Sao nàng lại thích đọc ngược luyến, đau lòng chết đi ah
      hix, ta sợ vậy nhưng bộ nào thick ta vẫn đọc đi đọc lại
      dù nước mắt như mưa hixhixx

      • Ta thích cái cảm giác nhức nhối trong tim =]]]]]]]]] (Nhỏ bạn bảo ta mắc bệnh tự ngược + tuyến lệ có vấn đề =]]]]]]]]])

        :”> :”> Đọc ngược luyến ta không buồn ngủ, đọc hài hoặc ấm áp văn ta dễ buồn ngủ (???) @@ Nhưng ta edit loại nào cũng được :”>

    • Phúc hắc công cơ mà =]]]]] Hên là được cái trung khuyển xD~

      Em vẫn đang cố gắng a T___T Tại một chương nó quá dài mà em lại bí nhiều nên tiến độ không thể nhanh như hồi làm Sát Thủ Mù được. STM em bí có xíu hà. PH Phương Hường tỷ tỷ dùng nhiều câu khiến em mờ mịt quá @@

  4. *quẹt máu mũi* Hắc hắc~ ta thật là thích đó nhaaa
    Quá khứ cũng đã moi ra cho xem rành rọt hết cả rùi >_^
    Không còn hiểu lầm hay ủy khuất nữa nhé <3
    Càng về sau ta càng sợ đợi a~ :((((((
    Nàng ráng mau có chap mới nhé *ôm ôm*

  5. Sau này có còn ngược nữa k em?
    K hiểu sao chứ cái j càng ngọt thì nguy cơ ngược càng cao 0.0
    Tại Tại thuỷ chung quá. 1 và chỉ có 1 Hạo trong lòng ~~~~~ haizzz

  6. Ai Ai Ai máu ta tuôn ngày càng nhiều a~. Đoạn cuối chương Hảo hay a. Hô hô cuối cùng 2 bợn trẻ cũng đã tự thú nỗi lòng với nhau. Chương này làm ta hảo vui mà cũng hảo phẫn nộ với lão dượng của Tại Tại. Ta muốn giết lão. Lão làm ta phẫn nộ quá thể

  7. Oi mot man sen sua =)) Ta noi chu, hai dua trong chap nay no ngot ngao thi thoi, mot dieu bao boi, hai dieu bao boi, nghe muon son da ga =))) nhat la ho Trinh, sung nich cung vua vua phai phai thoi chu =))

    Thien tinh su cua hai ban tre cung that ngot ngao ~

    Cam on vi da edit. :* Van muot ma nhu moi khi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s