[Evil’s Love] Chương 6


Author: Liên Nguyệt Thương

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Joongah Jung

Character: YunJae

Categories: Cố trang, huyền huyễn, bá đạo công nhược thụ, ngược luyến tàn tâm, H, HE

“Nói không chừng không lâu sau liền sẽ hành động, từng bước leo lên, mới có thể càng mở ra, càng thêm đẹp…” Leo lên từng bước một, đúng lúc bản thân tình cờ nghe được. Hành động? Thân ảnh hư nhược kia không khỏi hiện lên trong đầu, có thể sao?

Bản thân Duẫn Hạo không phát hiện, lúc đang suy đoán Tại Trung có thể bấu víu đòi sủng hay không, trong tiềm thức của bản thân đã cảm thấy y không thể, hẳn là không nghĩ đến.

“Sao lại tiếp tục tới đây?” Nhìn nơi trước mặt mà bản thân mới đến tối hôm qua, bản thân Duẫn Hạo cũng có chút giật mình.

Đẩy cửa ra, liền thấy Tại Trung đưa lưng về phía trước, không biết đang suy nghĩ điều gì.

… …

Sáng sớm hôm nay tỉnh dậy, cảm thấy thân thể nhẹ nhõm không ít, nhìn vết thương của bản thân dần dần khỏi hẳn, trong lòng ngọt ngào không nguôi.

Đầu ngón tay đầy ôn nhu của Duẫn Hạo hôm qua, nhẹ nhàng mà thượng dược, còn có ngữ khí ôn nhu kia… A, thực vui vẻ, nụ cười trên khuôn mặt tái nhợt kia trông đặc biệt ấm áp.

“Xương Mân, Xương Mân, hôm nay Tại nhi rất vui vẻ, ha ha…” Ngây ngốc bật cười, sự đau đớn nơi vết thương trên người dường như không cảm thấy dù chỉ là một chút.

Nhìn nhìn xung quanh, a? Dịch thể hồng sắc kia…

Bước tới bàn gỗ đặt thứ đồ kia, Tại Trung cầm lấy cái ly trên bàn. Màu huyết hồng, thực giống máu a, ghé sát vào rồi ngửi ngửi, nha! Thực sự là máu…

Bị kích thích bởi mùi máu, Tại Trung mới nhớ rằng bản thân từ lúc đến nơi này đã rất lâu rồi cũng chưa được ăn uống.

Thực muốn uống, uống máu… Từ nơi sâu trong cơ thể sản sinh ra một cỗ dục vọng cường đại, đó là khát vọng với máu tươi.

Không kiềm chế được mà nâng ly lên, đầu lưỡi thử lướt qua dòng máu tươi trong đó.

“Ô~~” Tựa như bị lưỡi dao sắc bén đâm qua, hảo đau…

Rất nhanh mà đặt chiếc ly xuống, bịt chặt lấy miệng, thoáng chốc lui về phía sau vài bước, giống như đang chạy trốn khỏi mãnh thú hung tàn.

“Thiếu chút nữa là quên mất lời Xương Mân nói rồi…” Quả nhiên, chỉ có thể là Duẫn…

Ai~~ Hảo đói nga…

Cố gắng không suy nghĩ về điều này nữa, Tại Trung ngồi lên giường, lẳng lặng nhớ đến chuyện đã phát sinh sau khi rời khỏi ‘Mê Viên’.

“Không được~~ Ha ha~ Nghĩ đến hôm qua, lại~~ A~” Xấu hổ cúi đầu xuống, lấy tay ôm lấy bản thân, chỉ lộ ra khuôn mặt tươi cười, Duẫn, Duẫn…

… …

Thấy Tại Trung vẫn duy trì động tác đó, Duẫn Hạo kỳ quái bước đến gần, gia hỏa này, đang phát ngốc sao?

Gương mặt ửng đỏ, đang nghĩ đến điều gì vậy?

Gương mặt đột nhiên phóng đại, dọa Tại Trung nhảy dựng lên, suy nghĩ quá nhiều rồi sao, thực sự nhìn thấy Duẫn Hạo rồi…

“Đang nghĩ gì vậy?” Còn có thể nói chuyện nữa chứ… Duẫn, Duẫn Hạo!

“Thực sự là thật!” Một kích động, không lo lắng đến thân thể đã tê rần vì ngồi quá lâu, Tại Trung mắt thấy mình sắp ngã xuống giường.

Cứ nghĩ bản thân sẽ hứng chịu mọi đau đớn khi bị ngã xuống nền nhà cứng ngắc đầy băng lãnh kia, nhưng giây tiếp theo Tại Trung lại nhận được cảm giác ấm áp cùng xúc cảm mềm mại.

Duẫn Hạo không nói lời mà nào đặt Tại Trung lên giường.

“Tốt chưa?”

“Ân?”

“Vết thương.” Duẫn Hạo bước tên bàn gỗ ở bên cạnh, vùng xung quanh lông mày bất giác nhíu chặt lại.

“Hả? Vết thương…” Tại Trung ngẩn người, ý thức được rằng Duẫn Hạo đang hỏi thương thế của bản thân, trong lòng Tại Trung không nhịn được mà dâng lên một cỗ ấm áp, Duẫn Hạo đang quan tâm đến ta a.

“Tốt rồi, tốt rồi…” Vội vàng trả lời, Tại Trung nhìn bóng lưng của Duẫn Hạo, cái ôm vừa nãy hảo ấm áp a…

Trong tay cầm chiếc ly đế cao rót đầy máu tươi, Duẫn Hạo bước đến trước mặt Tại Trung, “Uống đi”

Tại Trung nhìn dịch thể khiến mình rất đau không lâu trước đó, sợ hãi nghiêng nghiêng người.

“Không đói?” Sao có thể được, trước đây hắn từng lộ răng nanh, đây giải thích rõ ràng hắn cần dựa vào máu mà sống. Hơn nữa nhìn thân thể hư nhược như vậy của hắn, máu tươi chính là vật phẩm bổ dưỡng tốt nhất, bản thật quả thực đã đặc biệt phái người đưa máu của ma linh đến đây.

“Không muốn… Không…” Nhỏ giọng kháng cự, Tại Trung hơi nghiêng mặt đi.

Cự tuyệt? Hắn là đang cự tuyệt sao!

Lần đầu tiên thấy người khác không tuân theo lời nói của bản thân, Duẫn Hạo nhìn Tại Trung, lặp lại thêm một lần nữa, “Uống đi.”

Nghe thấy mệnh lệnh lần nữa từ Duẫn Hạo, Tại Trung quay đầu, do dự.

Thấy Tại Trung không có hành động gì, Duẫn Hạo cúi người xuống, kề sát vào Tại Trung, “Nhanh như vậy liền có thể phản kháng rồi sao, điều gì khiến dũng khí của ngươi biến lớn thế?” Bản thân đối hắn quá tốt rồi, cư nhiêm dám chống lại mệnh lệnh của chính mình, hắn bất quá chỉ là, chỉ là một… dục nô mà thôi.

Ý thức được điểm này, Duẫn Hạo thập phần bất mãn, ngữ khí lập tức thấp xuống vài phần.

“Ta không muốn lặp lại nữa.”

Cả người Tại Trung chợt run lên, Duẫn Hạo…

Tiềm thức nói cho bản thân biết rằng không nên tiếp tục phản kháng, Tại Trung tiếp nhận máu tươi trong tay Duẫn Hạo, nhắm chặt mắt lại, sẽ không đau lắm đâu, nhịn một chút là được…

Giống như chịu phận bất hạnh mà uống hết một ngụm lớn, “Khụ khụ! Khụ!” Thống khổ đầy to lớn khiến Tại Trung nôn hơn phân nửa phần máu vừa mới uống xong ra.

Chiếc ly cũng rơi xuống mặt đất, vỡ tan.

Duẫn Hạo im lặng nhìn bộ dạng khó chịu của Tại Trung, không nói một tiếng nào.

“A! Khụ —— Xin lỗi, xin…” Tại Trung hoảng loạn xin lỗi.

“Tại sao?”

Tại Trung ngừng lại, nhìn Duẫn Hạo, thoáng chốc cũng trở nên trầm mặc.

Tại nhi rõ ràng đã từng giải thích qua rồi, Duẫn khi đó… Tại Trung nhìn xuống mặt đất, thấp giọng nói: “Tại Trung, không thể uống những loại máu này được, chỉ có thể, chỉ có thể…”

“Chỉ có thể là của ta.”

“Ân.” Tại Trung cẩn thận đáp lại, y nhớ lần trước đã nói qua chuyện này, Duẫn Hạo… Gắt gao nắm chặt lấy góc áo, Tại trung đang sợ hãi, sợ rằng Duẫn Hạo lại…

Đã qua thật lâu, nhìn Duẫn Hạo không làm gì cả, Tại Trung dần dần thả lỏng.

Phát hiện y phục của mình cũng đã nhiễm máu vừa đổ ra, Tại Trung nhỏ giọng dò hỏi: “Điện… Điện hạ, ta… ta có thể đổi một kiện y phục không.”

Nhìn Duẫn Hạo không phản đối, Tại Trung đứng dậy bước đến tủ quần áo, mở ra, thứ nhìn thấy lại là hoàng sắc hiện cả ra trước mắt, Tại Trung khó chịu cúi đầu.

“Vậy ngươi còn có lúc nào phải chú ý không?” Thanh âm của Duẫn Hạo truyền đến, Tại Trung ngẩng đầu nhìn về phía Duẫn Hạo.

“Chú ý?”

Duẫn Hạo bước về phía cửa, Tại Trung giật mình khẽ hé cái miệng nhỏ nhắn ra, Duẫn là đang…

“Không, không có gì…” Duẫn không giống như lần trước mà thương tổn ta, ngược lại, ngược lại…

A~~ Tại Trung hơi mỉm cười…

Liếc mắt nhìn thấy y sam của bản thân, nhớ tới hoàng sắc ngập tràn ban nãy, Tại Trung đột nhiên gọi Duẫn Hạo lại.

“Điện… Điện hạ!”

Duẫn Hạo dừng cước bộ, ý bảo Tại Trung nói tiếp.

Thấy Duẫn Hạo dừng lại nghe mình nói, Tại Trung cố lấy dũng khí mà mở miệng, “Có… Có thể… đổi một chút y phục không…”

“Y phục?”

“Hoàng sắc này, ta… ta…” Tại Trung úp úp mở mở, không biết phải nói như thế nào.

“Không thích?”

Tại Trung mím chặt môi, ngầm thừa nhận.

Yên lặng một hồi lâu, cuối cùng, “A, biết rồi.” Duẫn Hạo nói xong liền ly khai.

Nụ cười vừa nãy của Duẫn Hạo là có ý gì, sinh khí sao? Thế nhưng… hảo loạn, không biết có nói sai chút gì không, Tại Trung lắc lắc đầu, hảo loạn a…

Nhanh như vậy liền có hành động rồi, xem ra bản thân quả nhiên đã đối hắn quá tốt. Dựa vào máu của ta mới có thể tiếp tục sinh tồn, thực sự là ý nghĩ cố chấp a, muốn trút bỏ màu hoàng sắc đê tiện, cho nên đòi đổi sao, a, vậy cùng nhau chờ đợi đi nhé…

Hôm nay, làn gió vốn ôn hòa ấm áp, dần dần trở nên vô cùng lạnh băng.

_____________

Duẫn Hạo lại hiểu nhầm Tại Tại nữa rồi @@~ Trong bộ này anh đa nghi quá a~ Bất quá em thích xD Thế mới xứng làm Ma vương chứ nhẩy xD~~~ *tung bông*

26 thoughts on “[Evil’s Love] Chương 6

    • ghét thật, cái mạng không dây của ss nó chán thế không biết, comt rõ dài, rõ…..^/////^ thế mà đén khi coi lại còn mỗi cái dòng như thế kia là sao chứ????????????? Thôi, ss lười comt lại lắm, để chap sau ss comt bù vậy *Xin lỗi Chan nha T__T*

      • Em biết lí do tại sao á ss T__T Hồi xưa em đã bị dính và em cũng rất ức rồi a~ Nguyên nhân chính là do hai cái dấu này nè: > < Đế như thế này thì không sao, chứ ss mà để ngược lại là có chuyện á!

        Ví dụ nếu ss để như thế này (em thay bằng dấu khác nhé): }tôi là siêu nhân~{ thì không sao, còn nếu như thế này {tôi là siêu nhân} thì cái dòng chữ đó sẽ bị xoá đi á (_ _!) Nên khi comt ss phải cẩn thận với hai cái dấu đó nha, đừng dùng nhiều quá, mà có dùng thì dùng hai cái thôi~~

  1. Ta đọc bộ này của nàng ta ko sợ ngược mà ta chỉ đau tim vì ko biết bao giờ Hạo ca sinh khí nữa! Thể loại gì mà bản mặt đa nghi ớn ăn luôn! Lại còn bạn Tại nữa chứ! Ngta đã bẩu bạn là dục nô còn hay đòi hỏi =)))))))))
    thôi cmt vậy để dành chữ cho chương sau cmt tiếp :v

    • Hố hố, Ma vương là phải như thế nó mới chất =]]]]] Còn Tại Tại chắc do hồi xưa là nữ vương (?) nhược thụ chăng? *gãi gãi đầu*

      Ớ ớ, sao phải dành chữ cơ~~ :(((((( *ôm tym*

      • Để mắc công chương sau ko cmt nàng buồn mà cmt nhảm thàm spam thì xao =)))))))
        Ớ bộ này kiếp trc Tại nhi là Nữ Vương hả nàng :o

  2. Ai ai Ta nghĩ Hạo ca nên đổi từ Trịnh Duẫn Hạo sang Trịnh Tào Tháo đi. Đa nghi thật kinh khủng. Tội thân Tại Tại của ta T__T. Thực đau lòng quá thể ta vừa mới xuất viện đọc xong đoạn chương đoạn đầu làm ta vui mát lòng mát dạ muốn chết. Đến đoạn cuối làm ta muốn thổ huyết. Ôi lòng ta Tại Tại của ta sẽ lại phải chịu khổ dài dài a~

  3. Đúng là lão tự mình suy diễn rồi tự hiểu lầm Tại Tại bé nhỏ của ta à, thấy Chi spoil cái vụ *bạo lực* của lão cứ tưởng chương này e Tại bị lão đánh nữa chứ.(lúc đọc cái đoạn uống máu mà ẻm có cảm giác vật nhọn xuyên quá ế) Mà e Tại ngây thơ kiểu này thì dù lão Trịnh có đánh ẻm cỡ nào thì chỉ cần lão Trịnh đối xử nhẹ nhàng, quan tâm ẻm xíu là ẻm lại quên hết, vẫn “Duẫn, Duẫn…” nữa à. Xem ra ước muốn Tại Tại vùng lên của ss chắc theo mây khói trôi về phương nào rồi quá. Nói chung chương này ngọt giống cái chương thoa thuốc,nhưng ss biết là chẳng bao lâu đâu, nên ss sẽ không quá trông mong đâu à :v Thanks Chi nha~~~~~~~

    • Ss nói đúng rồi a =v= Em Tại chưa bao giờ giận Hạo ca hết á, chỉ vừa sợ vừa yêu thôi :v

      Tại Tại là nhược thụ mà =]] Sao vùng lên nổi :v

      Ss hãy chuẩn bị tinh thần cho chap sau và cả chap kia nha~~ =]]]]]]]]

  4. Lại hiểu nhầm. Trời ơi,anh Hạo. Thương bé Tại quá. Bé ý còn nhược thụ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s