[Evil’s Love] Chương 10


Author: Liên Nguyệt Thương

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Joongah Jung

Character: YunJae

Categories: Cố trang, huyền huyễn, bá đạo công nhược thụ, ngược luyến tàn tâm, H, HE

Ngoài trời —— Hoa viên

Ở đây… thực đẹp a!

Làn gió nhu hòa thổi bay cánh hoa, rải rác khắp bầu trời, mùi hương thư thái như có thể xua tan tất cả phiền muộn, hảo mỹ…

Giơ tay lên, liền có thể nắm lấy một cánh hoa non mềm. “A!” Còn lưu lại chưa được bao lâu, cánh hoa lại bị thổi xuống mặt đất.

Đây cũng là lúc Tại Trung lấy lại tinh thần, thiếu chút nữa là lạc mất rồi…

Nhanh chóng đuổi theo, không lâu sau, Tại Trung liền đến một nơi hoàn toàn không giống với hoa viên.

Nếu như vừa rồi là tiên cảnh nơi thiên đường, thì ở đây chính là địa ngục thực sự…

Đất đai nứt nẻ nhuốm màu đỏ thẫm, dường như có thể nhìn thấy nhiệt khí bốc lên từ mặt đất. Những cái cây giống như đã chết khô, mọc ra một tinh thể tuyết đầy kỳ dị, lam sắc phiến đen, dữ tợn như mặt người bị chết cháy, trong không khí ngập tràn một cỗ vị đạo của thi thể thối rữa, trực tiếp khiến người buồn nôn. Đám dơi xám tro, tối đen giương răng nanh huyết sắc, từng đôi huyết đồng1 kia nhìn chằm chằm vào Tại Trung, giống như có thể nuốt chửng y ngay trong giây tiếp theo.

“Cái kia, vì sao chúng ta phải tới đây, điện hạ lại ở nơi như vậy sao?” Khó có thể tin được rằng Duẫn Hạo lại ở nơi này, nhìn cảnh tượng trước mắt, ý niệm duy nhất trong đầu Tại Trung chính là mau thoát khỏi đây.

“Điện hạ ra lệnh, hái ‘Tịch Liên quả’.”

“Ý của ngươi là, điện hạ không hề ở nơi này, điện hạ ra lệnh ta tới đây hái ‘Tịch Liên quả’.” Không có hồi đáp, hẳn là ý này nhỉ. Nói cách khác là, Duẫn Hạo không hề ở đây sao… Sự chờ mong cùng hi vọng nguyên bản, thoáng chốc trở thành nỗi thất vọng chôn cất dưới đáy lòng.

“Như vậy, cái nào là ‘Tịch Liên quả’?” Liếc mắt nhìn đi, nơi hoang vu như vậy, sẽ có thứ trái cây nào đó sao, vậy chắc là dùng để ăn rồi, theo đạo lý hẳn là sinh trưởng trên đất đai màu mỡ a, ở ‘Mê Viên’, rất nhiều trái cây mỹ vị, đều là sinh trưởng cạnh hồ nước trong veo, hoặc là sinh trưởng xung quanh nơi mỹ lệ đầy hoa tươi, thế nhưng ở đây…

“Kia.” Phó nhân như con rối bị ai đó dùng dây điều khiển, chỉ thẳng vào hướng đám cây khô héo mới nhìn thấy ban nãy, là nơi ấy…

Tại Trung do dự bước tới gần khu đất đai nhuốm màu đỏ thẫm kia, “Tinh thể tuyết hòa tan, hái đầy một giỏ là được, rồi đưa đến trước mặt điện hạ.”

“Cái gì?” Tại Trung vừa mới quay đầu, bên kia chỉ còn lại cái bóng của những người nọ, ý của hắn là, thứ tên ‘Tịch Liên quả’ chính là tinh thể tuyết dữ tợn kia?

Không muốn tới gần, đồng thời còn có một thanh âm ngăn cản Tại Trung đừng bước tới, đừng chạm vào…

“Hái đầy một giỏ là được, rồi đưa đến trước mặt điện hạ…” Đột nhiên nhớ lại, đưa đến trước mặt điện hạ… Có đúng là chỉ cần hái đầy một giỏ, là liền có thể gặp được Duẫn Hạo không…

Nỗi sợ hãi ban nãy, bởi vì hi vọng được gặp Duẫn Hạo mà thoáng chốc tiêu thất. Duẫn Hạo, chỉ cần có thể gặp được Duẫn Hạo…

Cầm chiếc giỏ ở bên cạnh lên, lấy đủ dũng khí rồi bước vào nơi như địa ngục kia…

“A!!” Hảo nóng! Nỗi thống khổ kéo đến giống như muốn thiêu cháy toàn bộ lòng bàn chân, trong khe hở của đất đai rạn nứt giống như có nghìn vạn con giun đang liều mạng chui vào nơi thương bỏng kia, “Hô hô~~ A!” Những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu từ trên trán chảy xuống, đôi môi mỏng vốn hoàn hảo cũng bởi vì đau đớn mà bị cắn đến máu tươi tuôn rơi.

Hai gò má tái nhợt không còn chút máu, không được… không thể cứ như vậy mà ngã xuống được…

Tại Trung gắng gượng đứng dậy, hơi run rẩy mà đi về phía đám cây có cuộc sống đầy cô đơn lẻ loi kia, đôi giày vốn có màu xanh nhạt sau một hồi liền nhuốm màu huyết hồng.

A, Duẫn… Tại Trung dường như có thể nhìn thấy Duẫn Hạo…

Vô cùng khó khăn mà bước đến dưới tàng cây, Tại Trung thở dốc từng ngụm một, mồ hôi lạnh sớm đã thấm ướt y sam. Tâm tình cấp thiết khiến Tại Trung không có thời gian nghi ngơi, liền không chút do dự mà đưa tay về phía tinh thể tuyết phiếm hắc quang.

“Ô!” Hoàn toàn bất đồng với sự nóng bỏng của lòng bàn chân, tay vừa chạm vào, lập tức truyền đến nỗi đau đớn đầy lạnh rét như lưỡi dao sắc nhọn. Hít sâu một hơi, Tại Trung nhón chân gắng sức hái lấy quả tiếp theo, “A!!!” Tinh thể tuyết được hái xuống trong nháy mắt liền biến thành một bụi gai đen vặn vẹo khảm thật sâu vào trong thịt, sau đó lại tan biết không vết tích, biến thành một quả trái cây màu phấn hồng trong suốt sáng bóng rồi rơi vào trong giỏ, máu tươi đầy gai mắt theo tay của Tại Trung mà trườn xuống…

Ý thức dần dần bị rút đi, trước mặt cũng trở nên mơ hồ, mồ hôi cùng nước mắt pha lẫn vào nhau, nực cười mà thấm vào rễ cây khát máu.

“Duẫn… Duẫn…” Không ngừng nỉ non, sợ rằng nếu bản thân dừng lại, một khắc sau liền ngất đi, không thể, Tại nhi còn chưa gặp được Duẫn Hạo mà…

… …

“Tại Trung…” Xương Mân ngồi bên cạnh ‘Vong Xuyên, nhìn hồ nước do ánh sáng mà dần dần trở nên hơi phiếm hồng, “Bây giờ, chắc chắn ngươi rất thống khổ đúng không…”
… …

Nhìn trong giỏ tràn ngập trái cây, phấn nộn nộn, trông vô cùng khả ái. Là cho Duẫn Hạo ăn đó a, may là không bị nhiễm máu, nhìn hai tay đầy vết thương cùng máu tươi của bản thân, Tại Trung nhẹ nhàng thở dài…

Phải nhanh lên một chút, nếu không chuẩn bị tốt, Duẫn sẽ phải sốt ruột chờ đợi!

Tại Trung dùng tốc độ nhanh nhất của mình mà chạy về một hướng…

Nơi chạy qua liền lưu lại từng giọt máu tươi như đang khóc…

Xa xa, một mạt thân ảnh hỏa hồng nhìn toàn bộ quá trình, màu sắc trong mắt liền đậm hơn vài phần, “Không cần một kết giới gì, cứ thế mà hái xuống…” Kim Tại Trung sao? Hắn thuộc chủng loại khác ư?

Kim Hi Triệt đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, xoay người bước đến dược viên, trong miệng còn lẩm bẩm: “Không chừng hôm nay lại phải lấy ra vài bình linh dược thượng đẳng rồi…”

__________________

(1) Huyết đồng: Con ngươi màu máu.

.

.

.

Ôi Tại Trung a TT^TT Nghe tả thôi mà cũng thấy xót rồi TT^TT Nếu có ảnh kèm theo chắc ta ngất luôn quá TT^TT

Thế mà anh Hạo còn hiểu lầm em nó ;A; (xì poi)

40 thoughts on “[Evil’s Love] Chương 10

  1. Nghe nói là nàg để chế độ đăg tự độg nên t fải canh đúng 00:00 để vào đọ =))))
    cái chap này a~…hảo ngắn….hảo thương Tại Tại a~ :”(
    pé Tại thật đág thương =((((
    p.s: t cũg rất thích ngược giống nàng…càng ngược t càg thích \^o^/

    • =]]]]]]] Ta post lúc 00:01 cơ =]]]]]]]]]]]

      Mấy chap dạo gần đây tác giả có khuynh hướng lười @@ Chap nào cũng ngắn ngủn, nên editor như ta sướng lắm =]]]]]]]]]]

      P/S: Ta thì ai ngược bé thụ cũng được :”3 Miễn sao phải nặng đô vào ta mới đọc =]]]]]]]]]]]]]

  2. Ah uh~ là ta ghi nhầm~ :D
    editor như nàng sướg cơ mà rd như ta thật khổ a~ =v=
    ta thì cho dù ngược tới đâu chứ nhất định fải HE t ms đọc còn OE vs SE t hiếm lắm =w=

      • *lườm*

        Nàng chờ thêm 23 ngày nữa là ta đuổi kịp ss tieuthutruclam =]]]]]]] (Mặc dù hiện giờ đã edit đến chap 29 =]]]]]]]]]]]]~)

      • Ta chờ muốn mọt gông luôn rồi đó. Nàng cố gắng lên nhà. Nhưng thế có ảnh hưởng đến học hành của nàng k đó? =.=”

      • Làm gì có xD Ta đặt lịch post rồi mà~ Tức là đã edit hết rồi, chỉ ngồi đặt ngày cho nó post lên thôi :”)

      • Ý ta là việc nàng edit fic có ảnh hưởng gì k chứ vụ đặt lịch nàng nói với ta hơi bị nhiều nên nó cũng ngấm lắm rồi =))))) sao mà ngại mấy vụ thi cử quá đi =A=
        P/s: qua thùng 8 đi =___=
        P/s 2 cuối cùng cũng có ngày mình được nói câu này =))))))

  3. Tại nhi thật khổ ahhhhhhhhhhhhh, vì 1 cái người tên Duẫn Hạo đó mà phải chịu khổ rồi. Chap này dài hơn chap trước ^_^
    Ps: Mà thế e định khi nào thì post tiếp thế thân vậy???????????????? nghe e nói là post đơngf thời với Evil’s Love mà!!!!

    • Khổ quá =v= Em bảo là ngày mai mà =v=

      Thế Thân một tuần một chap, Evil’s Love một ngày một chap =________=

      Vả lại hiện giờ em đang mất hứng với cái Thế Thân (_ _!) Đừng ai bắt em phải làm bộ đó, bởi vì nếu mất hứng mà còn ép em làm thì edit sẽ không hay một chút nào đâu (bởi vì em chỉ làm cho có và làm nhanh cho xong).

      • Ah, cái này thì ss xin lỗi nha. =_=
        Thực ra là ss nói rùi, mói quay qua đọc mục 888 của e. =v=

      • T___T Ai cũng hối em làm Thế Thân hết á, thành ra em bị nóng T____T Vì em có hứng đâu mà làm :((((( Em cũng muốn làm bộ đó lắm chứ bộ :((((((

  4. Lão hạo lại hiểu lầm e nó chuyện gì nưã à, xót chết đi đc. Thươg tích đầy mình thế này thì tại tại sẽ ntn đây ? Mog hi triệt gặp jae sớm sớm

  5. Ai ai ta buồn. Hảo ngược. Tại Tại của ta bị ngược kinh khủng. Chả biết có thực kia là lệnh của Trịnh Tào Tháo nhà ta k nữa. Ôi Tại Tại của ta Mân Mân àh. Mau mau đến cứu Tại Tại đi đem Tại Tại đi xa cho Trịnh Tào Tháo kia đau khổ mà chết đi. Ui ta buồn

    • Chương sau là nàng biết ngay đó mà~~

      Hiện giờ ta còn chả biết Mân Mân có mục đích gì nữa là O___O Mân Mân rất bí hiểm O_____O

  6. Mình biết lý do *sì poi* chap sau có 2 kẻ mình muốn giết, mà thấy chú già trong này ngâu quá, bị dắt mũi như thế :<

    • Ai cho ss nói hở?!?! >”< Em đá ss bây giờ~~ *đá đá*

      P/S: Hổng phải tại chú ngâu, mà do chú mải nhớ tới em ý mà thâu TT^TT Hai đứa quen nhau từ trước rồi mà~ (Đó là do em nghĩ vậy =v=)

      • mố? thật á? thế quen nhau trước à? ss chưa đọc tới đó, mất raw r, đợi chap của e thôi, mới đọc đc chút xíu, lỡ tay xóa mất =)))))))
        Cơ mà chap sau ss ghét lắm nhá, tối nhất quyết phải đọc chap tới và ngồi nguyền rủa cả hai cái người đáng ghét đó =((
        ghét ghê cơ, cơ mà dù sao thì chú già cũng có được một hành động tốt khiến người ta iêu đc một chút, k là ss muốn chém chết luôn để lôi vợ chú về nuôi :v

      • Em không chắc ‘.’ Em chỉ đoán thế thôi @@ Đã bảo là em chưa đọc bộ đó mà @@ Vừa edit vừa đọc chứ bộ @@ Mới edit đến chap 30, còn chưa biết thân phận của Tại Tại là gì nữa là @@

        *vỗ vỗ vai* Chap sau ngược vẫn còn nhẹ lắm~~ (Đối với em =]]]]]]) Sau này (chắc) còn ngược hơn nhiều~~ =]]]]]]]]]]]]

        Nói chung là do chú già mắc bệnh đa nghi thái quá thôi =v=~

  7. Tại nhi trong này thật là lụy vì tình mà. Duẫn Hạo chết tiệt cứ hành hạ Tại Tại của ta đi, lúc ta bắt mất, à quên ẻm bỏ đi mất thì đừng có mà hối hận à. Sức chịu đựng của con ng cũng có giới hạn thôi nha!
    P/s: chắc tối nay ss sẽ dc đọc 2 cháp hả ? Ss có nên canh để giựt tem ko nhỉ?

    • Em nghĩ chắc nên cho thêm chữ “si tình” vào dòng “nhược thụ” của Tại Tại TTvTT Rõ ràng Tại Tại còn chả biết gì về Duẫn Hạo, thế mà chỉ nghe Mân Mân kể thôi cũng phải lòng rồi @@~ Thế nên em cá chắc hai chúng nó đã biết nhau từ trước >””< (Mặc dù em chưa đọc hết bộ này =v=)

      Em không biết Tại Tại có thể bỏ Hạo ca được không nữa '.' Ẻm si tình thế mà… T______T *lăn lộn* Ôi em ước gì Tại Tại trở thành cường thụ a~~~ *lăn lộn* *ôm tym*

      P/S: 2 chap? O____O Sao lại 2 chap cơ? :o

      P/S 2: Ss cứ giựt tem thoải mái =]]

  8. ừa, ss đọc tới cái đoạn gì mà thằng nhỏ bị xé xoẹt…. ý *k dám sì poi nhiều* =)))))))
    đoạn đó đọc cũng ức chế, vợ chú nó thương chú dư vậy mà chú lại nghi ảnh trèo tường a~~ bệnh đa nghi quá nặng không còn thuốc chữa nữa, Tào Tháo gọi bằng sư phụ :v
    làm khổ vợ chú quá, cơ mà mềnh thích =)))
    mà hôm trước tình cờ đọc được cái extra bên nhà Chingta làm ss cũng hớn, cuối cùng HE là được, hô hô hô *cười sung sướng* còn lại cứ ngược đê, vì sự nghiệp ngược ngược nữa ngược mãi :v

    • Em đang edit đến khúc đó nè =]]]]]]]]]

      Đa nghi thì mới là Ma vương chứ =]]]]]]]]] Ma vương là phải bá đạo =]]]]]]]]] *phè phởn*

      P/S: Lại qua thùng 888 nào ss >v<~

  9. Tội Tại nhà ta quá chỉ vì chữ tình mà phải rơi máu và nước mắt còn anh Duẫn thì đáng đánh đòn quá đi hành người ta chi dữ vậy”hứ hứ”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s