[Evil’s Love] Chương 52


Author: Liên Nguyệt Thương

Translator: QT ca ca

Editor: Chiaki

Beta-reader: Chiaki, Joongah Jung

Character: YunJae

Categories: Cố trang, huyền huyễn, bá đạo công nhược thụ, ngược luyến tàn tâm, H, HE

“Vương, đây là thực tại.”

“Hữu Thiên!”

Hữu Thiên và Hi Triệt đang đứng bên người ta, xem ra chuyện ta tiến vào trong ảo cảnh bọn hắn hẳn đã biết rồi.

“Vương, toàn bộ tam giới, đều không có khí tức của Tại Trung…”

“Câm miệng!”

Hi Triệt nghiêm túc bước tới trước mặt Duẫn Hạo, hỏi, “Vương, ngươi yêu Tại Trung sao?”

Duẫn Hạo ngẩn người, không đáp lại.

“Vương, ngươi vẫn không thừa nhận sao?” Hi Triệt không nói gì, chỉ nhìn chúa tể Ma giới rõ ràng đã yêu nhưng không chịu thừa nhận trước mắt, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà tiếp tục nói.

“Vương, vậy ngươi biết là ai lúc Tại Trung thụ thương, mỗi ngày đều phải đi thăm vài lần, nhưng mỗi lần đều chờ đến khi hắn ngủ; Là ai đã suy nghĩ phải tặng đồ gì cho Tại Trung, cũng đi hỏi rất nhiều người, nhưng đều cảnh cáo bọn họ rằng nhất quyết không được nói ra, vài kẻ mà người đó không tín nhiệm sợ rằng đã không còn tồn tại; Là ai lúc biết Tại Trung muốn tặng lễ vật cho mình, cao hứng đến mức bên miệng luôn luôn hiện lên một nụ cười; Là ai sau khi Tại Trung hầu hạ cho Lục Sân, lập tức hút máu giải hận; Lại là ai…”

“Đừng nói nữa!” Duẫn Hạo gầm thật to để chặn lời nói của Hi Triệt lại, ra lệnh cho bọn họ đi xuống phía dưới, ta cần yên tĩnh một chút… Yên tĩnh một chút…

Hi Triệt xin cáo lui đầu tiên, sau đó Hữu Thiên cũng chuẩn bị ly khai, nhưng lúc sắp rời đi, liền lưu lại một câu nói.

Duẫn Hạo chậm rãi nâng tay, xoa lên gò má của mình, thật sự… A, không nghĩ rằng ta cũng có thể… rơi lệ…

“Vương. Ngài biết ngài đang rơi lệ rồi sao…”

Thống khổ mà nhắm mắt lại, Duẫn Hạo lặp lại một lần rồi lại một lần, “Tại Trung, quay về đi…”

… …

“A!” Hi Triệt dựa bên một gốc cây, khóe miệng chảy xuống vài giọt máu, quả nhiên vẫn bị thương, cưỡng ép để chống lại ma lực của Vương, bản thân chỉ chịu một chút tổn thương thì đúng là không tệ.

“Sao phải liều mạng như vậy.” Hữu Thiên bước tới ngay sau đó, nhàn nhạt mà hỏi một câu.

“Lần trước ngươi không nghe rõ sao?” Không muốn nhiều lời, Hi Triệt bước về phía địa lao, ta còn có một chuyện phải làm…

Lần trước…

“Vì sao lại chú ý tới hắn như vậy?”

“Có lẽ là bởi vì…”

“Khi hắn nỉ non tên của Vương, lúc hắn không thèm quan tâm tới bất cứ điều gì mà hái lấy ‘Tịch Liên quả’, ta đã chú ý tới hắn rồi… Vì Vương, vì tặng một phần lễ vật, không sợ chết mà tiến về phía ma ngục, cho dù gặp phải chuyện gì cũng không lùi bước, phần dũng khí cùng niềm tin kia, cũng khiến ta xúc động a! Nước mắt cùng nụ cười của hắn, chính là thứ không hề có trong Ma giới đầy tàn nhẫn này…”

Nhớ tới lời Hi Triệt nói lúc đó, tiếu ý nơi khóe miệng của Hữu Thiên càng thêm đậm, kỳ thực ta cũng giống vậy a…

Bộ dạng chuyên tâm khi học vẽ, thật đúng là cảnh tượng lần đầu tiên ta nhìn thấy… Nhặt mảnh vụn của bức tranh lên, nhưng lại tự trách chính mình, nước mắt kia… thật đúng là thứ không hề có trong Ma giới…

Nhìn Hi Triệt rời đi, a, có lẽ lại đi hành hạ cái kẻ đã sống không bằng chết kia rồi…

 

Địa lao

“Hừ! Sắp chết rồi sao? Nhưng ta vẫn chưa chơi đủ!” Cây kim tẩm độc đâm thật sâu vào trong thân thể đã suy tàn, nỗi thống khổ to lớn khiến kẻ đang hôn mê lập tức tỉnh dậy.

Như hàng ngàn hàng vạn con bò cạp độc đang cùng nhau cắn xé, hô hấp giống như sắp bị cắt đứt trong nháy mắt.

“Hi Triệt đại nhân… Xin ngài hãy tha cho ta đi… Lần sau… Hồng… Hồng Lánh sẽ không bao giờ dám nữa…”

“Lần sau? Ngươi vẫn muốn có lần tiếp theo sao?”

Hi Triệt áy náy nhìn Hồng Lánh, dùng giọng nói giống như đang xin lỗi mà nói, “Nhưng mà, ta không muốn để ngươi có cơ hội lần sau…”

Sau đó, y rút cây roi dài đầy gai nhọn từ bên hông ra, mạnh mẽ quất xuống, máu tươi bắn tung tóe khắp nơi, chỉ cần một lần liền có thể thấy xương trắng, dùng cây kim khiến Hồng Lánh không thể phát ra thanh âm, Hi Triệt tiến đến gần Hồng Lánh, dán sát vào lỗ tai của hắn mà nói, “Muốn kêu lên sao? Thế nhưng, ngươi dường như rất thích cảm giác không phát ra thanh âm được, cho nên ta đây chính là đang giúp ngươi đó nga…”

Nỗi thống khổ không thể phát tiết, Hồng Lánh đã dần dần không cảm giác được bản thân vẫn còn sống…

Đánh vài cái, cảm thấy thật mỏi tay, nhớ đến lúc Tại Trung không thể mở lời, lửa giận trong lòng Hi Triệt liền trở nên khó dập tắt.

“Tại Trung đã từng hầu hạ cho những lao phạm bị giam giữ nhiều năm ở nơi này rất lâu… Nhưng so với bưng trà đưa nước, bọn họ muốn được giải phóng thú tính nguyên thủy một lần hơn! Cho nên ngươi cũng đừng khiến bọn họ thất vọng a!”

Nực cười nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hồng Lánh, Hi Triệt lại nói thêm vài câu tỏ ý an ủi, “Ngươi hẳn đã rất thuần thục trong việc hầu hạ Ma tộc rồi nhỉ! Yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết đâu, ta đã nói rồi, ta vẫn chưa chơi đủ!”

Mạnh mẽ xé nát hồng y vốn đã tơi tả trên thân Hồng Lánh, sau đó khinh bỉ ném qua một bên, “Cư nhiên dám mặc y phục cùng màu với ta, ngươi thật đúng là không biết sống chết.”

Lấy một lọ thuốc, đổ ba viên ra, nhét thẳng vào trong miệng Hồng Lánh, “Uống một viên này xong thì phải làm suốt ba ngày mới có thể ổn định lại được nga, ngươi xem, ta đâu đối xử tệ bạc với ngươi đâu đúng không!”

Nói xong, Hi Triệt liền rời đi thật nhanh, không quản đến tiếng cười dâm đãng của Ma tộc phía sau…

__________________

Cảnh mọi người mong chờ nhất đã tới rồi nhá >v<~

Hồng Lánh, đáng đời nhà miiiiii!! Á ha ha ha ha~~ =]]]]]]]]]]]

(Chậc, mình bựa thật =v=)

36 thoughts on “[Evil’s Love] Chương 52

    • cuối cùng cũng trả thù được cho TIểu Tại nhà ta muwhaha,Hạo ca tỉnh lại rồi à mau đi tìm Tiểu Tại về cho ta nga~nếu không muốn ta giết người dù chỉ trong suy nghĩ *liếc mắt*

      • Nàng lại giành tem cùng lúc với ss uttho a @____@

        Hạo ca mà không muốn đi tìm Tại Tại thì có mà trời sập nàng ạ ;))

  1. Hạo ca rơi lệ…rơi lệ ví Tại Nhi kìa, đáng đời anh, ai bảo có phúc không biết hưởng
    Không hổ danh là Hi Triệt đại nhân. ác không ai bằng

    • Ehhhh, Ma vương mà rơi lệ là hơi bị hiếm àààààà >3<

      Ta edit mà ta cũng thấy quá ác, nhưng thế là quá đúng với tội do bạn Hường Lóng Lánh gây nên :"3

  2. yeahhh là pải hy triệt ra tay ms thỏa mãn nha
    nhớ lại lời hy triệt nói ta k dám đọc chap yun bắt jae phục vụ tên sân sân j đó hic
    nhớ lại lại càng tức hạo hơn
    mà 95 chương zậy ngược hạo xong rùi hạnh phúc rùi ok lun pải hông
    ta sợ lại thấy 2 ng đau khổ ah
    love au

  3. Chính là cảnh này ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhh, mong chờ cái cảnh tên Hồng Lánh bị ngược mãi mới thấy. ^_____________^

  4. Chap này Hạo rơi lệ rùi, nghe những gì Hi Triệt nói thật thấy thương Duẫn và Tại nữa.Duẫn a, anh mau mau mang Tại nhi trở về nga.
    Mà khoan, hành hạ anh thêm tý nữa đã.
    Ôi trước đây mong ngược Hạo mà giờ…thương tâm wa ta cũng đau lòng hic
    P/S: Không thèm tranh team với mí bạn nữa, coi như ss nhường nhịn e nhỏ đi kaka
    Chúc mọi người chủ nhật vui vẻ nhé.

  5. Thằng Hồng đã bị xử muahahahaha >:)
    1 viên là 3 ngày đó nga~~ cứ từ từ mà thưởng thức đi ~ :]]]]]
    Câu hỏi muôn thuở của ta: Khi nào Tại Trung quay về??? ;((

  6. Như đã nói từ đâu… ta sẽ không dành 1 lời nào thương xót cho Hạo Hạo.
    Mấy hôm nay quên mất bạn Hồng… mà phải vậy mới đúng vỏ quít dày có móng tay nhọn. Chơi với bạn này chỉ có nước lấy độc trị độc mà thôi. Ác Ác Ác ( nhiêu đó ta vẫn chưa thấy ác)
    Ta là ta thích ngược Hạo đó! Ngược chết Hạo luôn đi.. chừng nào Tại nhi về tính tiếp…
    ~^ ^~

  7. Đúng là Ma vương có khác, cố chấp ko nhận đã yêu người ta hả
    nhưng mà xem ra hành động thì đúng là ko cần anh nhận thì người khác cũng biết
    còn tên hồng lánh, ít đất diễn quá. Mà cuối cùng cũng có kết cục này, hi triệt ra tay có khác *haha*

  8. Oa Oa Oa. Ôi ta thực vui sướng nha. Cuối cùng cũng đc thấy cảnh thằng ái kia bị trừng phạt. Mà tác giả thật hiểu ý ta nha. Ta là ta muốn cho thằng ái kia bị hiếp, cường bạo chết không đc chết. Kkkkkkkkk~~~~.
    Ôi Tại Tại của ta ta hảo thương a~. T____T. Bao giờ Tại Tại của ta mới trở lại đây. Ta hảo nhớ Tại Tại.
    Kkkkkkkkk cứ nghĩ đến vụ thằng ái kia bị ngư vậy ta lại vui đến nỗi muốn mở tiệc ăn mừng luôn Á. Kkkkkkkkk

    • Có vẻ như ai cũng thỏa mãn với hình phạt của bạn Hường Lóng Lánh nhẩy? ;))

      Tại Tại hổng phải của nàng đâu nga~~ Tại Tại là của Hạo ca à~~~

      Nàng mở tiệc đi~~ Cho ta làm khách V.I.P nhá~~ :”>

  9. E he he ta thích chap này quá đi thôi >v< Lấp La Lấp Lánh à, thấy thương quá à :3 Thấy cũng tội mà… thôi cũng kệ :3 Cái này là do ăn ở đó em biết không :3
    P/s: dạo này chap dài hơn, ss thích!!! Cám ơn em nhe, editor "nhí" <3

  10. Để không làm nàng thất vọng ta com liền tay cho nàng nè.Anh Hạo hà chúng ta đã biết được mùi vị của chữ ngược một cách tường tận. Truyện ngược nào cũng phải có phân biết được sự thật rùi hối hận vì đxa muộn màng mô típ cũ nhưng vẫn đắc khách ha. Mà cái này còn được tận mắt chứng kiến nữa chứ!_! Thiệt là phục Hi Triệt đại nhân đỉnh đỉnh. Mà ta có théc méc mún hỏi chủ nhà Su ú có xuất hiện trong bộ này ko dzậy nàng ?

    • Đúng đúng, ta thấy đa phần ngược bao giờ cũng mất đi mới hối hận hết á *___* Nhưng không hiểu sao ta đọc hoài vẫn không chán :”>

      Theo chương ta đang edit hiện giờ thì hình như Su không xuất hiện đâu nàng :”( Tác giả bơ Su đi rồi TT^TT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s