[Lão Đại] Chương 17


Tác giả: Trần Tiểu Bôi

Họa sĩ: Miêu Thụ

Dịch giả: QT

Biên tập: Bò

Chỉnh sửa: Heo, Lười

Nhân vật: Quan Dung Duẫn, Tống Tuân Hoa

Thể loại: Hiện đại, hắc bang, ngược tâm ngược thân, điên cuồng, máu tanh

.

Hắn cho rằng cuộc đời của hắn sẽ mãi như vậy, cho đến khi hắn gặp được Tống Tuân Hoa. Người này lần đầu tiên đã hấp dẫn sự chú ý của hắn, lại tác động đến toàn bộ tâm tình của hắn, bất tri bất giác, trái tim được rót đầy bởi sự quan tâm, dường như ngay cả oán hận cũng bị đá văng ra ngoài.

“Chuyện đã qua rồi, tôi có thể không truy vấn anh nữa, nhưng nếu anh khiến cậu ấy bị tổn thương, tôi sẽ khiến anh chết ngay trong cái nhà này, tôi có nhiều cách lắm.”

“Không liên quan đến tôi.”

“Hả?”

“Người cậu yêu, tạo nên cậu của ngày hôm nay.”

“Anh nói láo! Nếu không phải anh đầu têu, nếu không vì mệnh lệnh của anh, thủ hạ của anh…”

“Tôi chưa từng hạ mệnh lệnh nào cả.”

Đúng vậy, năm đó anh cũng chỉ là tuỳ tiện nói một câu “Bác sĩ này không tệ”, Tống Tuân Hoa liền dùng hết mọi thủ đoạn chỉ để xách cho bằng được vị bác sĩ mà lão đại cậu cho rằng không tệ vào trong bang, Quan Dung Duẫn thật sự không hề ra bất cứ một mệnh lệnh gì, chỉ là câu nói kia có tâm hay vô ý, cũng chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng.

“…” Ngải Khả sắc mặt tái xanh, im lặng suy tư nửa ngày, mới chậm chạp nói ra một câu, “Phương Khả Tông đã chết rồi, tôi là Ngải Khả.”

Ý là, cho dù Tống Tuân Hoa là người phá huỷ Phương Khả Tông, thì điều này cũng sẽ không làm thay đổi sự ái mộ của Ngải Khả dành cho cậu.

“Cậu ta không yêu cậu.”

“Tôi chỉ cần được ở bên cạnh cậu ấy…”

“Cậu ta yêu tôi, không yêu cậu.”

Lão đại Thanh bang lịch sự nhã nhặn, câu này nói một cách nhẹ nhàng nhưng lại mang mười phần ác ý, khiến tim Ngải Khả như bị đâm cho vài nhát dao, vứt xuống đất rồi giẫm cho vài phát, tổn thương 80%, khiêu khích 20%.

“Anh biết rõ cậu ấy yêu anh, thế mà anh còn có thể đi đến nước này, anh có còn trái tim không vậy hả?”

“Không biết, tôi không phải bác sĩ.”

Một câu nói khiến Ngải Khả á khẩu không đáp lại được, nhìn dáng vẻ này của Quan Dung Duẫn. chỉ khiến hắn cảm thấy ngứa mắt.

Điều Ngải Khả không biết là, khuôn mặt Quan Dung Duẫn trông thì bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không vui.

Anh chỉ cần nghĩ tới việc những năm qua, người ở bên Tống Tuân Hoa là kẻ này, người chia sẻ cùng Tống Tuân Hoa toàn bộ công việc lớn nhỏ trong ngoài là kẻ này, người hiểu rõ tình trạng thể xác và tinh thần của Tống Tuân Hoa nhất là kẻ này, người được Tống Tuân Hoa tín nhiệm và coi trọng nhất cũng là kẻ này… Cho dù toàn bộ những điều này đều do một tay anh xúc tiến, nhưng nghe những lời nói biểu lộ sự chân tình của Ngải Khả, lại khiến anh cảm thấy không vui.

“Được! Anh…” Ngải Khả đập bàn đứng dậy, quyết định chơi tới cùng.

“Ăn xong rồi.” Quan Dung Duẫn vứt khăn giấy vào bát, kéo ghế muốn bỏ đi, nhìn bộ dạng hoàn toàn không có ý định tiếp tục tranh chấp cùng Ngải Khả.

“Đứng lại! Tự rửa bát đi!”

“Tôi không biết.”

Đây là lời thật lòng. Lúc trước có Obasan* rửa cho, rồi đến lượt Tống Tuân Hoa rửa, sau khi Tống Tuân Hoa đi rồi, anh chưa bao giờ nấu cơm nên đương nhiên không cần rửa bát, bây giờ ở đây làm VIP được người ta nuôi dưỡng, chuyện rửa chén cũng không tới phiên anh.

(Obasan: Mang nghĩa “bà” trong tiếng Nhật. Có lẽ là chỉ bà giúp việc? =)))

“Anh nghe đây, tôi không phải loại người hết lòng vì anh, tôi không có hứng giúp anh xử lí cái bát này!”

Quan Dung Duẫn im lặng trầm mặc nửa câu cũng không nói, cầm bát muỗng ném vào trong thùng rác, sau đó không thèm quay đầu lại mà vào phòng khách xem TV, bỏ lại Ngải Khả tức gần chết mà không thể làm gì, cuối cùng hắn đành kiềm chế cơn lửa giận mà nhặt cái bát từ trong thùng rác lên, xác định còn nguyên vẹn không bị sứt mẻ, không cam lòng mà mang vào nhà bếp rửa.

Bởi vì cái bát đó, là cái bát mà Tống Tuân Hoa thích dùng nhất.

 

Tối hôm đó, Tống Tuân Hoa không về.

Thỉnh thoảng cậu cũng có mấy lần như vậy, bận đến nỗi không đi nổi nên một đêm không về, chỉ là bình thường bao giờ cậu cũng sẽ không ngại phiền phức mà gọi nhiều lần về cho Ngải Khả, vừa dặn dò vừa thăm hỏi, dặn dò việc ăn uống ngủ nghỉ của Quan lão đại, thăm hỏi sinh hoạt thường ngày của Quan lão đại, người ở Hồng môn hồn ở đàn ông, hệt như mấy tên dại trai vậy.

 

Thế nhưng đêm nay, ngay cả nửa cú điện thoại cũng không thấy đâu.

Thế là cả ngôi nhà yên tĩnh chỉ còn lại bước chân của Ngải Khả hắn, Quan Dung Duẫn từ sau cuộc đối thoại hồi chiều cũng không mở miệng nữa, cơm tối không biết là vì Ngải Khả làm không ngon hay bản thân anh không có khẩu vị mà ăn được vài miếng liền bỏ đi, về phòng mà không có bất cứ động tĩnh nào, im lặng như không tồn tại.

 

Ngày hôm sau, Tống Tuân Hoa vẫn không về.

Quan Dung Duẫn vẫn im lặng làm theo quy luật của mình, ăn cơm xem TV tắm rửa ngủ.

Ngải Khả cũng lẳng lặng làm chuyện của mình, gọi thức ăn ngoài, dọn bàn ăn, đi tuần, sắp xếp dụng cụ chữa bệnh, đọc sách, trong lòng lại như lửa đốt, thế là gọi tận hai mươi phần thức ăn ngoài, lúc đi tuần té lộn vòng một cái, lúc sắp xếp dụng cụ thì làm vỡ mất ba lọ thuốc quý, lúc đọc sách thì nhìn một giờ đồng hồ cũng không đọc xong một hàng chữ.

 

Ngày thứ ba, Tống Tuân Hoa vẫn không về.

Tất cả hoạt động của Ngải Khả đều rời điện thoại xa nhất một mét, thỉnh thoảng nhìn, nhìn chằm chằm, trợn trừng mắt, giống như dùng ánh mắt sáng quắc này là có thể khiến cho chiếc điện thoại cả ngày không động tĩnh kia reo lên một cái vậy.

Còn phần thức ăn ngoài hắn gọi, Quan Dung Duẫn có ăn hay không, ăn được bao nhiêu, hắn căn bản không có tâm tình mà đi quản.

 

Ngày thứ tư, Tống Tuân Hoa vẫn không về.

Quan Dung Duẫn ngồi trên ghế trước bàn ăn, trên mặt bàn trống trơn chỉ bày một bộ đồ ăn nhưng không có bất kì món ăn nào.

Ngải Khả đã lo đến mức không còn tâm tình để mà kêu thức ăn ngoài, cầm điện thoại xoay như mặt trời xoay quanh trái đất, không biết hắn xoay lợi hại, hay Quan Dung Duẫn ngồi nhàn rỗi cầm đũa xoay lợi hại hơn.

Nhiều lần Ngải Khả cũng muốn gọi điện thoại đến tổng bộ Hồng môn hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà phải kéo Tống Tuân Hoa ở lại, khiến cậu không phái người truyền tin về như thường lệ, nhưng dù sao Ngải Khả cũng chỉ là một bác sĩ trong bang, hắn chỉ là một tên thuộc hạ, ngay cả phụ tá đắc lực cũng không xưng được.

Hắn có tư cách gì mà hỏi bang chủ đang ở đâu? Thậm chí ngay cả Tống Tuân Hoa đang ở nơi nào, làm những chuyện gì ở Hồng môn, hắn cũng không biết gì cả.

Xoay nửa ngày chả ra được kết quả gì, hắn choáng váng đầu óc, thất vọng kéo ghế ngồi xuống, đúng lúc đối mặt với Quan đại lão gia đang ngồi xoay đũa chờ cơm, kĩ thuật xoay đũa của người đàn ông này thật siêu phàm vô song, cặp đũa ở giữa ngón tay như vật sống mà chạy qua chạy lại, Ngải Khả nhìn đến hoa mắt chóng mặt, gần như muốn ói mửa.

Hắn không thoải mái mà nhắm mắt lại, đứng lên muốn rời đi, rồi lại nhớ tới Tống Tuân Hoa trước khi đi đã nhiều lần dặn dò mình tuyệt đối không thẻ bỏ đói lạnh nhạt với lão đại của cậu, dáng vẻ tha thiết ấy…

Dù không vui lòng thế nào đi nữa, cũng là sự tín nhiệm và giao phó của Tống Tuân Hoa với hắn…

 

Bằng mọi cách, hắn thiếu kiên nhẫn đi đến tủ bát trong nhà bếp, lấy một gói mì và một cái tô bự đặt trước mặt Quan Dung Duẫn, thô lỗ lớn tiếng nói: “Hôm nay ăn mì.”

Quan Dung Duẫn cũng không nói gì, đặt đũa bắt đầu xé gói mì ra, bỏ vào trong tô, gói gia vị cũng không thèm nêm, bưng cái tô vào trong nhà bếp đun nước nóng.

Không lâu sau, liền nghe tiếng tô rơi… Ngải Khả tức đến nổ phổi, gần như phát điên mà chạy vọt vào nhà bếp.

“Anh rốt cuộc có thể làm cái đéo gì vậy hả? Ngay cả đun mì cũng làm rớt mẹ nó tô, đúng là thằng phế vật!”

Nhìn những mảnh thuỷ tinh vỡ rơi đầy đất cùng với nước và mì, Ngải Khả cũng không kiềm chế được tâm trạng của bản thân, chỉ vào Quan Dung Duẫn mà chửi lấy chửi để.

 

Trái lại người ta như không nghe thấy tiếng chửi của hắn, hơi cúi đầu nhìn ngón tay phỏng vì nước nóng mà đỏ lên, như muốn tự hành hạ bản thân mà mặc cho sự đau đớn dữ dội này tràn ra, như đang mơ hồ giữa ranh giới của hiện thực và quá khứ…

Trong đầu hiện lại những khi không cẩn thân bị bỏng tay, bộ dạng mắng chửi của Tống Tuân Hoa, lo lắng nắm lấy ngón tay của hắn rồi vặn vòi nước xối lên, vừa xối vừa mắng, xối bao lâu thì mắng bấy lâu.

Động tác thô lỗ, vẻ mặt dịu dàng, lời nói trách cứ, ánh mắt cưng chiều.

Lúc đó anh biết rằng, trên thế gian này sẽ không tìm được người nào quan tâm tới mình như thế cả.

Lúc đó anh quyết định rằng, bất kể như thế nào, anh cũng không được phép mất đi người này.

______________

Tui cần tuyển beta nha, không cần biết tiếng Trung nhưng phải dùng QT thành thạo nhen (:3JL) Ai có hứng thú thì cmt tui để tui gửi bài test nhỏ nhỏ xinh xinh làm thử nha <3

One thought on “[Lão Đại] Chương 17

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s