[Quán Bar] Chương 5


tự dưng lụm được tấm này huhu cưng chết tui rồi =))

//

Sáng hôm sau, Kang Seungyoon tỉnh lại trong bồn tắm, định bật người dậy thì cơn nhức từ bên eo truyền tới, đau đến mức khiến cậu nhăn hết cả mặt mày. Ngay lúc này, bỗng có người gọi đến cho cậu, Kang Seungyoon dè dặt cử động thân thể, cầm điện thoại lên nghe.

“A lô? Ai vậy?”

“Seungyoon à, em ăn sáng chưa?” Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam ấm áp êm tai.

“Jinwoo hyung hả, em vừa dậy thôi, chưa kịp ăn gì hết. Có chuyện gì sao hyung?”

Kim Jinwoo là đàn anh tham gia trường câu lạc bộ âm nhạc cùng Kang Seungyoon, cũng giúp cậu không ít chuyện trong cuộc sống và việc học sáng tác, bởi vậy Kang Seungyoon cực kì cảm kích người anh lớn vẫn luôn chăm sóc mình này.

“À thì… anh muốn hỏi cái người bên cạnh em lần trước tên là gì thế?” Giọng điệu của Kim Jinwoo có chút… kì quái?

“Lần trước? Là cái lần ở cửa hàng quà tặng đó hả? Người đó là Seunghoon hyung, ảnh tên là Lee Seunghoon đó anh.” Kang Seungyoon có chút ngơ ngác, sao lại hỏi chuyện này?

“Ừm. Vậy lần sau tụi mình hẹn nhau đi chơi nhé.”

Kang Seungyoon có chút khó hiểu mà đồng ý.

Kim Jinwoo cúp máy xong liền nhào mình lên chiếc giường lớn mềm mại rồi vùi mặt vào ổ chăn, chỉ lộ ra khoé miệng cong vút.

“Ui da, kiểu này sao mình làm bữa sáng được đây?” Kang Seungyoon nâng vòng eo đã chịu biết bao nhiêu sự tàn bạo của mình mà phàn nàn.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Kang Seungyoon đành quyết định đặt đồ ăn bên ngoài, cậu cảm giác như tiền trong túi mình đang vỗ cánh bay đi ngay trước mắt.

Chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng chuông cửa, “Uầy, cửa hàng này làm việc nhanh gọn lẹ ghê ta.” Kang Seungyoon thầm nghĩ một câu, chậm chạp bước ra mở cửa.

Cửa mở, khuôn mặt có chút giống cậu dần hiện ra, người ngoài cửa hiển nhiên cũng ngây người trong chốc lát, hai người cứ như vậy mà trợn mắt nhìn nhau cả một phút đồng hồ.

“Món ăn của cậu, tổng cộng là xx đồng.” Woo Jiho kéo thấp mũ mình xuống, mở miệng.

Kang Seungyoon đưa tiền cho anh xong liền lập tức đóng cửa lại, đúng là gặp quỷ rồi, sao lại trông giống mình thế này. Nhưng cửa mới vừa đóng, bên ngoài lại truyền đến tiếng chuông “đinh đong đing đong”, Kang Seungyoon có chút bực bội mở ra, liền nghe thấy người kia bất đắc dĩ lên tiếng: “Cậu ơi, cậu vẫn chưa lấy đồ ăn…”

Xấu hổ chết đi được, Kang Seungyoon thật sự muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Cậu nhận lấy đồ ăn, không dám nhìn vào mắt Woo Jiho, “rầm” một tiếng, đóng sầm cửa lại.

Woo Jiho ngoài cửa rốt cuộc cũng không nhịn được mà cười đến ná thở, bước xuống cầu thang, lúc sắp rời đi còn quay đầu nhìn thoáng qua cánh cửa đã đóng chặt kia, lại cúi đầu cười cười.

Kang Seungyoon vừa ăn vừa suy nghĩ tối có nên đến làm ở quán bar nữa không, nếu hôm nay xin nghỉ phép thì sẽ không nhận được tiền lương, nhưng mà eo đau đến mức cả người mình không đứng thẳng nổi, kiểu này thì làm sao mà đi?

.

Lúc này, Song Minho đang ngồi trong nhà hàng, đối diện hắn là một cô gái xinh đẹp rung động lòng người.

“Bảo bối muốn ăn gì?” Song Minho đưa thực đơn cho cô gái trước mặt.

Cô khẽ vuốt tóc mình, thuận miệng chọn vài món đắt tiền nhất. Song Minho cười cười, nâng ly nhấp một ngụm rượu vang, cô gái kia say đắm nhìn hắn.

Mẹ nó, gạ tình một đêm mà còn lãng phí biết bao nhiêu tiền của mình. Song Minho thầm nghĩ trong lòng, chờ tí nữa bù lại trên giường vậy, nghĩ đến đó, tâm tình Song Minho sáng sủa hẳn lên.

Hai người trên bàn ăn trò chuyện câu có câu không, rốt cuộc cũng ăn xong một bữa. Song Minho đi dạo cùng cô gái kia ở khu chợ lân cận, cuối cùng cũng nghe thấy cô lên tiếng: “Anh yêu nè, tụi mình tìm một chỗ…”

Thế là hai người liền đặt một phòng.

Rất lâu sau, Song Minho mới đi ra khỏi khách sạn, “Thì ra là một con phò, thứ hàng dỏm.” Chẳng biết tại sao, hắn lại nhớ đến vẻ mặt bị mình chơi đến mất hồn đêm đó của Kang Seungyoon và thanh âm đứt quãng của cậu, “Đúng là chơi cậu ta vẫn sướng hơn.” Song Minho rút ra được một câu như vậy.

.

“A… Phải làm thế nào bây giờ? Rốt cuộc có nên xin nghỉ phép hay không đây?” Kang Seungyoon có chút phiền não. Suy nghĩ một hồi lâu, cậu vẫn cảm thấy tiền quan trọng hơn, thế nên vẫn quyết định không xin nghỉ. Bởi thời gian đi làm là vào buổi tối, cho nên ban ngày luôn chẳng có chuyện gì làm, Kang Seungyoon muốn đi tìm vài công việc mới, làm phong phú bản thân lên một chút, tránh phải nằm nhà chờ đến mốc meo.

Vì thế cậu liền vác cây đàn ghita lên, kéo thân thể đau nhức lên đường.

Phố đi bộ người đến người đi, bên đường có rất nhiều ăn mày và người hát rong, Kang Seungyoon tuỳ tiện tìm một chỗ rồi ngồi xuống, ôm đàn ghita bắt đầu nhẹ nhàng cất tiếng hát. Không hổ là người được đào tạo về âm nhạc, giọng hát này của Kang Seungyoon quả thật như món quà trời ban, nhanh chóng hấp dẫn rất nhiều người nghe, đương nhiên phần lớn là nữ sinh.

“Ảnh đẹp trai quá đi hà…”

“Hát nghe đúng êm tai luôn á, có phải dân chuyên nghiệp không vậy?”

“Muốn chụp hình chung với ảnh ghê ý… Làm sao mà kháng cự lại được kiểu nam sinh dịu dàng thế này cơ chứ!”

Kang Seungyoon nghe thấy lời khen ngợi từ cô bé kia, cúi đầu ngại ngùng cười, cảm giác như được trở về những tháng ngày học trung học cùng Jinwoo hyung hát rong đầu đường phố, lúc nào cũng có mấy cô nữ sinh chỉ dành trọn sự cổ vũ cho bọn họ.

.

Trải qua lần “hẹn hò” không mấy vừa ý này, Song Minho vốn muốn trực tiếp tìm mấy đứa “bạn tốt” mà chơi, về phần chơi gì thì hẳn mọi người đều biết. Nhưng phía trước không biết xảy ra chuyện gì mà cả một quãng đường đều bị vây kín, căn bản là không thể chen qua nổi. Vì thế Song Minho xuôi theo biển người, không biết bị ai đẩy qua đẩy lại mà cuối cùng chui vào giữa một đám con gái, cảm giác như hạc trong bầy gà thật sự buồn cười vô cùng.

Song Minho nghe thấy đám con gái như đang mê mẩn ai đó, nhờ lợi thế chiều cao của mình mà hắn có thể nhìn rất rõ ràng người bị vây quanh trong đám đông chính là Kang Seungyoon. Thật ra lúc thấy cậu Song Minho rất bất ngờ, lập tức nở một nụ cười mang ý vị sâu xa. Hắn tiến lên phía trước một chút, đến gần Kang Seungyoon, lắng nghe giọng hát của cậu, nhưng vì xung quanh quá ồn ào nên có chút không rõ. Mặc dù là thế, chỉ cần nghe thấy một chút thanh âm thôi cũng cảm thấy rất tuyệt vời rồi, giọng hát này là được thượng đế ban tăng sao? Song Minho thầm nghĩ, bất tri bất giác muốn nghe thanh âm đẹp đẽ này rên rỉ cuồng loạn dưới thân hắn.

Qua một hồi lâu, ánh nhìn cố định lên Kang Seungyoon trong nháy mắt đã chìm trong lửa nóng. Chẳng ngờ lúc này, Kang Seungyoon vẫn đang cúi đầu hát ngâm nga đột nhiên ngẩng dậy, tầm mắt hai người cứ thế mà chạm vào nhau.

Thế giới sao lại nhỏ bé thế này? Đây là câu duy nhất Kang Seungyoon có thể nghĩ đến trong đầu. Cậu mau chóng đứng dậy, chuẩn bị về nhà, nhưng Song Minho sao có thể cho cậu cơ hội đó, bước chân lách qua mấy cô gái rồi trực tiếp bắt lấy cổ tay cậu, nói một câu: “Đi theo tôi.”

Kang Seungyoon vùng vẫy không có kết quả, cuối cùng vẫn bị hắn kéo đi, trên tay còn ôm cây đàn ghita, đám con gái chưa kịp phản ứng lại thì người đã biến mất, thế là rần rần hết cả lên.

“Ủa sao đi đâu mất tiêu rồi? Tớ còn chưa kịp xin chụp chung nữa.”

“Ya, trọng điểm không phải là việc anh giai kia là ai hả? Trông đúng đẹp trai luôn.”

“Hừm, tớ thấy có khi hai người đó là một đôi á.” Một cô nữ sinh buột miệng nói ra, trong nháy mắt liền thu hút ánh nhìn hừng hực từ những cô gái khác, bọn họ lập tức lao nhao “ồ” lên một trận.

.

“Cậu có thể thả tay tôi ra được không?” Kang Seungyoon nhìn Song Minho còn đang kéo tay cậu chạy đi, nhỏ giọng hỏi.

“Không.” Song Minho quay đầu nhe hàm răng trắng của mình ra, “Tôi không ngờ cậu hát lại nghe êm tai như vậy.” Kang Seungyoon nghe xong lời khen này, có chút ngại ngùng mà cúi đầu, cười cười nói cảm ơn.

“Sao cậu nói chuyện xa cách thế?” Song Minho khẽ nhíu mày.

“Vậy tôi nên nói thế nào đây?” Kang Seungyoon vặn hỏi.

“Cậu có thể gọi tôi là Minho, hoặc là… bảo bối.” Song Minho nói ra những lời này mà mặt không đỏ tim không đập, giống như chẳng phải từ miệng hắn ra.

“Song-ssi, tôi phải về nhà rồi.” Kang Seungyoon trừng hắn một cái, cũng không muốn quan tâm nữa.

Nghe đến đây, Song Minho sờ sờ túi quần, giống như bị mất thứ gì đó, hắn bối rối lục lọi trên người mình, tiếp theo có chút sửng sốt mà lên tiếng: “Tôi không thấy chìa khoá mình đâu hết, chắc làm rớt trong đám đông kia rồi, sao giờ?” Bộ dạng Song Minho vừa vô tội lại vừa đáng thương, thấy Kang Seungyoon vẫn chưa có phản ứng gì, hắn lại tiếp tục: “Tôi có thể tạm trú nhà cậu một lát được không?” Kang Seungyoon nghĩ ngợi, rốt cuộc vẫn gật đầu.

Á, hình như… trước khi ra khỏi nhà mình còn chưa kịp dọn dẹp, chết rồi chết rồi. Song Minho đi đằng sau Kang Seungyoon híp mắt cười, giống con nít ghê.

Lúc về đến trước cửa nhà, Kang Seungyoon quay sang dặn dò Song Minho: “Cậu đừng vào vội, tôi phải dọn dẹp cái đã.” Nói xong liền vội vàng mở cửa xông vào, dùng tốc độ như gió giật bão quét mà sắp xếp lại mấy bộ quần áo rơi vương vãi khắp nơi, còn có một ít đồ dùng cá nhân. Song Minho chỉ đứng tại cửa nhìn cậu khom lưng dọn dẹp đồ đạc.

Xem ra mấy ngày tiếp theo mình cũng không cần về nhà nữa, Song Minho thầm nghĩ. “Được rồi, cậu vào đi.” Kang Seungyoon quay đầu hướng về Song Minho đang đứng trước cửa mà lên tiếng.

Song Minho không nói lời nào, trực tiếp ngồi phịch xuống sô pha. Đúng lúc đang mùa sắp chuyển đông, nhiệt độ không khí bắt đầu tụt xuống, Song Mino lúc này cũng chỉ mặc độc một chiếc áo thun, hắn vùi cả người mình vào ghế sô pha, lười biếng mở miệng: “Tôi đói.”

Nghe giọng nói như mèo con của hắn, Kang Seungyoon cảm thấy trong lòng ngứa ngáy vô cùng, “Vậy tôi đi nấu cơm.” Kang Seungyoon đi vào phòng bếp, rót một chút nước để đun sôi. A! Quên mua nguyên liệu nấu ăn rồi, đầu óc mình thật là… Kang Seungyoon nhìn nhìn bên ngoài cửa sổ, khoác thêm một chiếc áo vào, nhìn Song Minho đang vùi mình vào trong sô pha mà mở miệng:

“Tôi xuống lầu mua đồ ăn, cậu muốn ăn gì?”

“Hửm, cậu đừng đi.” Song Minho bật người dậy, trợn trừng mắt.

“Nếu tôi không đi mua đồ thì chúng ta biết ăn gì đây?” Kang Seungyoon có chút bất đắc dĩ.

“Bên ngoài lạnh thế này, cậu ra ngoài đảm bảo sẽ bị cảm. Gọi đồ ăn ngoài đi, tôi không sao đâu.” Song Minho thờ ơ nói. Nhưng Kang Seungyoon lại cảm thấy ấm áp trong lòng, cậu ấy đang quan tâm đến mình sao? Kang Seungyoon thấy cả người mình nhẹ bẫng, giọng nhỏ đến mức ngay cả bản thân cũng chẳng nghe thấy được: “Ừm…” Song Minho hứng thú nhìn dáng vẻ xấu hổ mà cúi đầu nhìn chằm chằm vào sàn nhà của người trước mắt. Kang Seungyoon nhớ đồ ăn mình đặt buổi sáng kia vẫn còn ăn được, nhưng cuối cùng vẫn gọi điện đặt món.

“A lô,” Đầu dây bên kia đáp lời, “Tôi muốn gọi một phần cơm sườn heo, và một phần…” Kang Seungyoon quay đầu nhìn Song Minho, hắn chỉ xua xua tay ra hiệu tuỳ ý, “Và một phần cơm xá xíu, vâng, thêm nhiều thịt, phiền anh rồi.” Kang Seungyoon cúp máy rồi nhìn Song Minho mà lắc lắc đầu, ngày trước cậu không hề biết tên này lại giống con nít đến vậy.

“Lại đây~” Song Minho híp mắt hướng Kang Seungyoon ngoắc tay. Cảm giác này, tim… tim mình nổ mất. Kang Seungyoon ôm lấy lồng ngực mình, đi về phía hắn, vừa mới tiến đến trước mặt Song Minho, cả người cậu đã bị kéo mạnh xuống, xoay một vòng hoa mắt chóng mặt để rồi phát hiện mình bị đè ở dưới thân.

Kang Seungyoon mặt đỏ thành quả hồng, “Sao mặt đỏ thế này, cậu bị cảm à?” Song Minho như lo lắng mà sờ lên trán Kang Seungyoon, nhưng tay kia lại chẳng thành thật mà chậm rãi chạm vào vạt áo của Kang Seungyoon rồi luồn vào bên trong. Kang Seungyoon bắt lấy tay hắn, thừa dịp hắn không chú ý mà bật người dậy, hai người đổi vị trí cho nhau, lúc này Kang Seungyoon đang ngồi trên người Song Minho.

“Thì ra là cậu thích tư thế này.” Song Minho trắng trợn nói, lộ ra nụ cười vô hại. Kang Seungyoon thấy hắn đáng yêu không chịu được, liền vươn tay thọc lét hắn, thấy Song Minho đang tận lực nín cười, Kang Seungyoon lại tiếp tục chọc ghẹo, còn cúi người thổi gió bên tai Song Minho. Cuối cùng, Song Minho không nhịn được mà cười ầm lên, vừa cười vừa chọc lại Kang Seungyoon, hai người cứ như vậy mà đùa giỡn cùng nhau. Lúc này, chuông cửa chợt vang lên, Song Minho có chút bất mãn, nhưng vẫn thả Kang Seungyoon ra để cậu đi mở cửa.

“Đồ ăn của cậu đây.” Là anh giao hàng có vài nét giống mình sáng nay, Kang Seungyoon nghĩ vậy, trả tiền, nhận lấy đồ ăn. Woo Jiho khẽ hướng đôi mắt nhìn vào trong phòng, lại vội vàng thu tầm mắt chuẩn bị rời đi, nhưng lúc này Kang Seungyoon lại đột nhiên mở miệng: “A, chờ chút.” Woo Jiho có chút kinh ngạc, nhưng vẫn dừng lại, Kang Seungyoon đi vào phòng bếp cầm một bình nước ấm ra đưa cho Woo Jiho, “Trời trở lạnh rồi, không được để bị cảm. Đây là nước ấm, còn hơi nóng đó, với lại… anh nhớ mặc thêm quần áo vào đi.” Trên người Woo Jiho lúc này chỉ mặc một bộ đồng phục nhân viên mỏng dính, Kang Seungyoon cong mắt cười dặn dò Woo Jiho, có thể là vì đối phương có chút trông giống mình, nên cậu cực kì có hảo cảm với anh. Woo Jiho nhận lấy bình nước, nở một nụ cười thân thiện, cả người thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp, luôn miệng nói cảm ơn rồi hỏi: “Cậu có thể cho tôi biết tên cậu là gì được không?” Kang Seungyoon liền nói cho anh biết, lúc này Song Minho bất tri bất giác đi đến từ đằng sau, “Lấy đồ ăn mà phải tốn thời gian vậy à?” Giọng điệu âm trầm, Kang Seungyoon cảm thấy không ổn rồi, quả nhiên, cửa bị mạnh bạo đóng sầm lại. Woo Jiho ngoài cửa lẩm nhẩm tên Kang Seungyoon, chợt thấy cửa bị đóng lại, nhíu nhíu mày, xoay người bước xuống lầu.

Thấy khuôn mặt tối đi của Song Minho, Kang Seungyoon cảm thấy có chút khó hiểu, liền mở miệng hỏi: “Cậu sao vậy?” Song Minho lúc này tâm tình cực kì không tốt, hắn kéo Kang Seungyoon xuống ngồi cạnh mình, chỉ đồ ăn trên bàn mà nói một câu: “Đút tôi.”

Kang Seungyoon thầm thán phục sao người này có thể mặt dày như vậy, trực tiếp từ chối: “Không muốn, cậu có bị làm sao đâu?” Thấy Song Minho hoàn toàn không có ý đụng tay, Kang Seungyoon cuối cùng đành bất đắc dĩ cầm đũa gắp một miếng thịt đưa tới bên miệng Song Minho, Song Minho chỉ liếc mắt, “Không phải thế này.” Sau đó nhanh như chớp mà cắn miếng thịt rồi hôn lên môi Kang Seungyoon, trực tiếp đưa miếng thịt kia vào miệng cậu.

Kang Seungyoon ực một cái nuốt miếng thịt kia xuống, không thể tin được mà nhìn Song Minho. “Cái tên này, sao cậu dám…” Thấy Song Minho còn muốn làm lại, Kang Seungyoon lập tức ra sức cắm mặt vào ăn cơm. Song Minho lộ ra nụ cười xấu xa như vừa thành công thực hiện được mưu kế, nói một câu: “Ai bảo cậu dám trò chuyện với thằng đó lâu vậy.”

[Quán Bar] Chương 13


//

//

“Ăn từ từ thôi kẻo nghẹn.” Woo Jiho có chút bất đắc dĩ nhìn Kang Seungyoon ăn như hổ đói, tên nhóc này rõ ràng chẳng gọi gì, thế mà đồ ăn của mình vừa được bưng lên đã bị cậu điên cuồng quơ quào chén sạch.

Chẳng thèm đếm xỉa gì đến hình tượng, Kang Seungyoon như muốn vùi cả đầu mình vào bát ăn. Woo Jiho chú ý đến ánh mắt kỳ quái của những người xung quanh, dù sao cách ăn thô thiển như vậy thật sự rất hiếm thấy ở chốn nhà hàng hoa lệ đoan trang này, hoặc là, chưa bao giờ thấy.

Kang Seungyoon ra sức càn quét đồ ăn, ánh mắt vẫn không rời khỏi mặt bàn, thật ra cậu cũng không muốn ăn như vậy, chỉ sợ một khi ngẩng đầu lên sẽ thấy Song Minho đang nhìn mình mà thôi.

Được rồi, mày lại đang tự mình đa tình đó Kang Seungyoon. Cậu thầm nghĩ, động tác trên tay vẫn không dừng lại.

Chỉ là cậu không biết rằng, từ lúc Song Minho bước vào nhà hàng này, hắn đã sớm chú ý đến cậu rồi. Vả lại, cho dù có không thấy, chỉ dựa vào cách ăn mất hình tượng này của cậu, Song Minho cũng nhất định sẽ quay sang nhìn bằng ánh mắt đầy châm chọc.

Woo Jiho dường như không cảm thấy đủ loại ánh mắt từ những người xung quanh đang hướng về chỗ bàn của hai người họ, tuỳ ý nâng tay xoa lên đôi má của Kang Seungyoon, từ làn da bóng loáng lên mái tóc đã hơi dài của cậu.

“Cần phải cắt rồi đó.” Woo Jiho khẽ cười, người trước mắt ăn thành cái bộ dạng này, anh chẳng những không thấy ghét mà còn cảm thấy có chút đáng yêu.

“Lười lắm, anh cắt giúp tôi đi ha?” Người nọ cũng chẳng buồn ngẩng đầu, giống như quỷ đói đầu thai mà ngồm ngoàm ăn.

Ha, sao câu này nghe quen thế nhỉ? Đôi mắt xếch hẹp dài của Woo Jiho phủ đầy ý cười, trong mắt tràn ngập sự ôn nhu. Khoé miệng không nhịn được mà cong thành một vòng cung lớn, anh xoa đầu Kang Seungyoon, nhẹ giọng mở miệng: “Ngoan, lát nữa tôi sẽ cắt giúp cậu.”

Anh nói với Kang Seungyoon bằng thanh âm dễ nghe đầy quen thuộc, ngay cả chính bản thân cũng không phát hiện ra sự cưng chiều ẩn giấu bên trong.

Kang Seungyoon rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn anh một cái, hai người mặt đối mặt, đôi mắt mị hoặc của Woo Jiho cong lại, trong ánh mắt mang theo sự dịu dàng như muốn nhấn chìm người khác, chăm chú nhìn Kang Seungyoon.

Kang Seungyoon cảm thấy nếu mình còn tiếp tục nhìn anh, giây tiếp theo có khi sẽ bị cuốn vào trong ánh mắt ấy và không tài nào thoát ra được mất.

“Khụ khụ, tôi hơi no rồi.” Kang Seungyoon xoa xoa bụng, ngại ngùng lên tiếng.

Woo Jiho lại cong khoé miệng, trêu chọc: “Ăn nhiều vậy mà không no thì mới là lạ ấy.”

Kang Seungyoon có chút xấu hổ mà cắn cắn môi, hi vọng không ai chú ý đến cậu ở bên này.

“No rồi thì chúng ta đi nhé?” Woo Jiho nhìn hành động vô thức của người trước mắt, trong đầu có chút phát nóng.

Mình bị làm sao thế này? Woo Jiho phát hiện từ sau khi mình gặp Kang Seungyoon thì ngày càng trở nên thích cười hơn, hơn nữa là một nụ cười cực kì quái lạ, không phải kiểu cười khi nói về chuyện gì đó thú vị cùng bạn bè, mà giống như loại cười ngây dại của một nam sinh khi thấy người mình thầm thích hơn.

Kang Seungyoon gật gật đầu, nhưng lập tức lại hỏi: “Anh thì sao? Nãy giờ anh có ăn gì đâu, từ đầu đến cuối toàn nhìn tôi ăn thôi. Không thì chờ anh ăn xong rồi mình hẵng đi nhé?”

Woo Jiho lắc lắc đầu, tỏ ý mình không đói.

Vì thế hai người liền đứng dậy tính tiền rồi đi.

Song Minho nhìn bóng dáng hai người cùng nhau bước ra khỏi nhà hàng, tức giận nốc một ngụm rượu vang.

“Không ăn nữa.” Lạnh lùng bỏ lại một câu, hắn cũng đứng dậy bước ra ngoài.

Cô gái kia có chút sợ hãi, sao vậy? Là hình tượng mình hôm nay có vấn đề sao? Vội vàng lấy gương trang điểm từ trong túi ra ngắm nghía khuôn mặt mình.

Sau khi xác định không có chỗ nào kì lạ, cô liền vội vàng chạy ra ngoài đuổi theo Song Minho.

Cô ôm lấy tay hắn, có chút bực mình mà hỏi: “Sao tự dưng lại bỏ đi vậy?”

“Không hợp khẩu vị, cô tự về nhà đi.” Song Minho có chút khó chịu mà hất tay cô ra, bước nhanh về phía xe hơi của mình, nhanh chóng đóng cửa xe lại rồi lái đi.

Cô gái kia lúc này đã nhăn hết cả mặt, đứng tại chỗ chửi bới tên đàn ông vừa vứt cô qua một bên rồi chạy đi mất kia, lớp trang điểm đẹp đẽ trên mặt còn chảy hết cả ra, nhìn trông có chút buồn cười.

“Này, cái tên như anh mà thật sự sẽ giúp tôi cắt tóc hả?” Kang Seungyoon ngồi ở ghế phó lái, khuôn mặt đầy hoảng sợ nhìn… cây kéo trong tay Woo Jiho.

“Thật ra tôi đã muốn làm vậy lâu rồi, nhìn tóc mái cậu trông khó chịu lắm.” Woo Jiho ném một câu như vậy liền chuẩn bị lên tay.

“Dừng dừng dừng lại, tóc sẽ rơi xuống xe anh đó.” Kang Seungyoon thấy người này thật sự muốn hạ thủ, vội vàng la lên.

“Chả sao hết.” Woo Jiho ngừng một chút, lại tiếp tục động tác dang dở.

Cẩn thận chọn ra một nhúm tóc, “xoẹt” một cái, xong chuyện.

Woo Jiho đắc ý nhìn kiệt tác của chính mình, hoàn mĩ.

Kang Seungyoon nhìn tấm gương trên xe, tuyệt vọng.

“Sao tôi nhìn như thằng ngốc thế này…” Kang Seungyoon đen mặt mở miệng.

“Dùng cụm từ như thế… có phải hơi thiếu chính xác không…” Woo Jiho ráng nín cười, mặt cũng nhăn hết cả lên.

“Ha, thật ra cậu thế này trông ngoan lắm ấy.” Woo Jiho vẫn không nhịn được, vừa cười vừa an ủi cậu.

“Tất cả là tại anh đó!” Kang Seungyoon tức giận nói.

“Đừng giận mà, lần sau tôi mời cậu ăn nữa nhé.” Woo Jiho như một đứa trẻ mà lên tiếng.

Thấy sắc mặt Kang Seungyoon vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp, Woo Jiho lại tiếp tục an ủi: “Nói thật là, cậu như vậy nhìn giống học sinh cao trung hơn, trông có sinh khí hơn nhiều.”

“Thật không?” Kang Seungyoon vò vò mái tóc trên trán, dò hỏi.

“Cậu không tin tôi?” Rõ ràng là một câu hỏi, mà sao qua miệng người này lại thành câu khẳng định rồi? Đôi mắt Woo Jiho mang theo chút xúc cảm kì lạ nhìn thẳng vào Kang Seungyoon, Kang Seungyoon bị nhìn chằm chằm đến mức xấu hổ, nhịn không được mà nâng tay đẩy mặt Woo Jiho qua một bên. Sao người này lúc nào cũng có thể khiến cho không khí trở nên ấm áp thế này? Kang Seungyoon chỉ biết đảo đảo con mắt.

“Tôi phải về rồi.” Kang Seungyoon thấp giọng mở miệng.

“Để tôi chở cậu về.” Woo Jiho lập tức tiếp lời.

Lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên.

“Có thời gian không? Ra ngoài chút đi.” Kang Seungyoon vừa tiếp điện thoại, dầu đây bên kia liền truyền đến một câu.

Là Song Minho, mà nghe giọng điệu rất kì lạ.

“Có bạn tìm cậu à?” Woo Jiho làm khẩu hình, vẻ mặt có chút vi diệu.

Kang Seungyoon hướng Woo Jiho gật gật đầu, tiếp theo lại nghe thấy dầu dây bên kia lên tiếng: “Ở khách sạn X chờ cậu.” rồi lập tức ngắt máy.

Khách sạn đó hình như ở ngay gần đây? Kang Seungyoon hạ cửa kính xe nhìn thoáng qua bên ngoài, khách sạn ngay đối diện bên kia đường, mà xe Song Minho còn đang đậu ngay trước cửa…

“Tôi phải đi rồi, cảm ơn anh nhé, không cần đưa tôi về đâu.” Kang Seungyoon xuống xe liền quay sang nói với Woo Jiho đang bất mãn nhìn cậu.

Woo Jiho cũng không thích ép buộc, hai bên vẫy chào tạm biệt xong liền lái xe đi.

Còn Kang Seungyoon thì đi về hướng khách sạn. Điện thoại bỗng hiện một tin nhắn mới, trên đó có ghi số phòng.

Theo sự hướng dẫn của nhân viên khách sạn mà đi đến trước cửa phòng kia, Kang Seungyoon đột nhiên có chút thấp thỏm.

Cậu đang do dự không biết có nên gõ thử hay không thì bất chợt cửa mở ra, tiếp theo liền cảm thấy trời đất quay cuồng, bị ai đó kéo vào bên trong, đập người lên cánh cửa.

Bên tai bỗng truyền đến thanh âm trầm thấp gợi cảm của người nọ: “Bảo bối, tôi không thể thoả mãn cậu sao?” Cậu cảm nhận được đôi bàn tay lạnh lẽo chậm rãi luồn vào trong vạt áo mình, rồi khi chạm đến bụng dưới, Kang Seungyoon liền không nhịn được mà run rẩy.

Kang Seungyoon vẫn chưa hoàn hồn, có chút ngẩn người mặc cho Song Minho tuỳ ý sờ soạng.

“Tìm em có chuyện gì à?” Kang Seungyoon bắt lấy bàn tay ngày càng lớn mật của Song Minho, định bụng vùng khỏi sự giam cầm của hắn.

“Bảo bối thật dâm dãng, rõ ràng đã bị chơi đến mức không thể ngồi dậy mà còn đi khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt.” Song Minho khẽ cười mở miệng, bầu không khí có chút áp lực.

Rèm cửa sổ trong gian phòng đều bị kéo xuống, đèn cũng không bật, trông có chút mờ ám, rõ ràng là ban ngày, nhưng Kang Seungyoon lại cảm thấy thật tối tăm.

“Thả em ra, anh hiểu lầm rồi.” Kang Seungyoon rốt cuộc cũng định giải thích, chỉ là chưa kịp nói nên lời đã bị Song Minho cắn môi.

Môi bị cắn đến phát đau, tận đến khi khoé miệng đều ngập trong vị sắt rỉ, người nọ vẫn không chịu buông tha cho cậu. Kang Seungyoon dùng sức đẩy một Song Minho như đang phát điên ra, nhưng ngay giây tiếp theo lại bị hắn nắm lấy hạ thể, lực độ to lớn khiến Kang Seungyoon đau đến chảy mồ hôi lạnh.

“Mẹ nó anh buông tay ra cho tôi!” Sắc mặt Kang Seungyoon trở nên cực kì khó coi, có thằng đàn ông nào bị người khác chạm vào chỗ đó mà còn có thể vui vẻ hoà nhã được không? Bao nhiêu lời lẽ thô tục đều tuôn ra hết. Kang Seungyoon hoảng sợ chính bản thân mình, đã rất lâu rồi cậu chưa chửi bậy. Mà hiển nhiên không chỉ một mình Kang Seungyoon bị doạ, Song Minho lần đầu nghe thấy người này thô lỗ với hắn, vừa tức vừa buồn cười, lập tức thả tay ra.

Kang Seungyoon thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị lên tiếng thì lại bị Song Minho xốc cả người lên rồi thô bạo ném lên giường. Đầu có chút choáng, Kang Seungyoon nhíu nhíu mày, giây tiếp theo bỗng cảm nhận được trọng lượng của người kia trên thân mình, ghé vào bên tai Kang Seungyoon khẽ nói: “Là cậu tự chuốc lấy thôi.”

Giọng điệu này rất nguy hiểm, khiến Kang Seungyoon đột nhiên có chút sợ hãi.

Quả nhiên, người kia lấy ra một sợi dây thừng không biết có phải đã chuẩn bị từ trước hay không, trói chặt lấy hai tay Kang Seungyoon rồi thờ ơ thắt nút. Kang Seungyoon cảm thấy cổ tay mình bị siết đến phát đau, vặn vẹo thân mình tỏ ý kháng cự.

Lại ngay giây tiếp theo, cậu bị nắm lấy quần, bị hắn cưỡng ép tách hai chân ra, sau đó liền cảm thấy bên dưới truyền đến nỗi đau như bị xé rách. Người nọ cứ như vậy mà hung hăng xỏ xuyên cậu, Kang Seungyoon ra sức cắn chặt răng, nhất quyết không chịu phát ra một tiếng.

Song Minho gia tăng động tác, dường như muốn chỉnh chết người dưới thân. Chỗ giao hợp chảy ra một chút dịch thể màu đỏ tiện có tác dụng bôi trơn. Kang Seungyoon nhắm mắt lại, Song Minho cố tình bức cậu kêu thành tiếng, tăng thêm lực va chạm. Hắn vẫn dùng thanh âm trầm thấp ấy, thì thầm bên tai Kang Seungyoon: “Kêu đi. Tôi muốn nghe giọng của cậu.”

Kang Seungyoon dứt khoát nhắm chặt hai mắt, quay đầu qua một bên không muốn nhìn hắn. Đôi tay bị dây thừng trói chặt, dưới sự ma sát kịch liệt mà trầy tróc cả da, Kang Seungyoon đau đớn cắn chặt răng. Thấy bộ dạng này của cậu, sắc mặt Song Minho lập tức trở nên thâm trầm, cầm dây lưng bên cạnh tàn nhẫn vụt lên người Kang Seungyoon, nơi bị đánh lập tức để lại một vết đỏ dài, Kang Seungyoon rốt cuộc cũng không kiềm chế được mà phát ra một tiếng rên đau nhỏ đến mức khó có thể mà nghe thấy.

Thấy vậy, Song Minho biến thái bật ra một tiếng cười, dường như nghĩ ra điều gì, rút mình ra khỏi cơ thể cậu. Hắn từ giường lấy ra một chiếc máy rung có kích cỡ doạ người, cắm thẳng vào tiểu huyệt Kang Seungyoon.

“A!” Kang Seungyoon kêu thành tiếng, bắt đầu cắn chặt lấy môi mình, tận lực khiến bản thân không phát ra một chút tiếng động. Nhưng Song Minho lại bấm công tắc của máy rung, chỉnh đến tần suất lớn nhất.

“A! Đau quá…” Kang Seungyoon đau đến co quắp cả người lại. Nhìn thấy miệng cậu đã mở, Song Minho nâng đầu Kang Seungyoon lên, ấn thẳng cự vật của mình vào.

Hắn đẩy từng nhịp từng nhịp vào sâu bên trong cổ họng, khiến Kang Seungyoon không thể nào hô hấp, cả người ngập trong nỗi buồn nôn, chỉ muốn mau chóng nhả ra.

“Ưm… Ừng…” Cự vật ra vào trong khoang miệng đỏ thẫm của Kang Seungyoon. Dường như nhận ra sự khó chịu của cậu, Song Minho rút thứ kia ra, mạnh bạo nhấc cằm Kang Seungyoon lên mà đe doạ: “Nếu cậu dám dùng răng, tôi sẽ chơi chết cậu.” Kang Seungyoon mới hít được hai hơi đã bị cưỡng ép ngậm vào lại, đau đớn đến chảy cả nước mắt.

Cực hình tra tấn cả phía trên lẫn phía dưới khiến Kang Seungyoon gần như ngất xỉu, cậu cảm thấy hạ thể mình như đã mất đi tri giác, như chẳng còn thuộc về mình nữa. Miệng cậu bị kéo căng hết cỡ, quai hàm mỏi nhừ, một chút nước bọt không nhịn được mà tràn ra từ khoé miệng. Không biết đã qua được bao lâu, Song Minho đột nhiên mạnh bạo dùng sức ấn đầu Kang Seungyoon vào thân mình, toàn bộ cự vật của hắn gần như được bao trọn trong khoang miệng Kang Seungyoon, mạnh bạo tiến nhập hơn mười lần nữa mới khẽ rên thoả mãn rồi phóng thích trong miệng cậu. Hắn rút cự vật vẫn chưa mềm xuống của mình ra, một chút dịch thể cũng bắn lên mặt cậu. Dịch thể nồng đậm kích thích Kang Seungyoon đến ho khan kịch liệt, nhưng chưa kịp hoàn hồn, thứ bên trong hạ thể đột nhiên bị rút ra, thay thế bằng vật của Song Minho. Kang Seungyoon có cảm giác bản thân sẽ bị hắn chơi đến chết mới thôi. Song Minho dùng một bên tay nâng eo Kang Seungyoon lên, giữ nguyên tư thế tiến nhập, không nể tình mà nhét thêm máy rung vào.

“A!” Kang Seungyoon cảm thấy phía dưới lại bị xé rách, đau đớn đến bất tỉnh.

Nhưng Song Minho vẫn không buông tha cậu, động tác ngày càng ác liệt, khiến Kang Seungyoon phải tỉnh lại trong cơn đau.

[Quán Bar] Chương 12


//

//

“Hyung…” Kang Seungyoon nhìn Lee Seunghoon ăn ngồm ngoàm mặc kệ hình tượng.

“Hở… Sao vậy?” Lee Seunghoon tranh thủ ngẩng đầu lên, thuận miệng đáp một tiếng.

“Người ban nãy không nói gì hết hả?”

“Không.”

“Vậy anh có nói gì không?”

“Anh nói anh là bạn trai mày á.” Lee Seunghoon vừa ăn vừa mập mờ trả lời.

“Hả?!” Kang Seungyoon trợn trừng hai mắt.

“Ờ mà sau đó anh bổ sung rồi, là bạn thôi.”

“Anh à… Hầy.” Kang Seungyoon cảm thấy Song Minho nhất định đã hiểu lầm, muốn gọi điện giải thích cho hắn nghe, nhưng mới vừa bấm vào danh bạ, chuẩn bị ấn nút gọi thì cậu lại buông tay. Kang Seungyoon cẩn thận suy nghĩ, giữa mình và Song Minho được xem là gì? Tình nhân? Bạn bè? Hay là bạn tình? Bản thân phải dùng thân phận gì để giải thích với anh ấy đây? Anh ấy có thể sẽ cảm thấy chính mình đang tự mình đa tình mất.

Kang Seungyoon mỉm cười buồn bã. Hôm đó mình đã bày tỏ tấm lòng với anh ấy như vậy, nhưng dường như anh ấy cũng chẳng cho là thật. Song Minho ưu tú, anh tuấn, thích chơi đùa như vậy, làm sao có thể vì một con người bình thường như mình mà quẳng “hậu cung” của anh ấy qua một bên được? Kang Seungyoon nghĩ vậy, hoàn toàn không còn ý muốn giải thích nữa.

Song Minho này, nếu anh cũng thích em thì tốt rồi.

“Sao vậy Seungyoon?” Lee Seunghoon cuối cùng cũng buông đũa, có chút lo lắng mà nhìn khuôn mặt xanh xao của Kang Seungyoon.

“Không có gì đâu, anh đừng lo lắng.” Cậu miễn cưỡng nâng khoé miệng, nặn ra một nụ cười.

“Đừng cười, trông khó coi chết đi được.” Lee Seunghoon nhíu mày, thằng nhóc này lúc nào cũng chẳng nói năng gì, rõ ràng vẻ mặt trông rất tệ nhưng vẫn cứ muốn cố tỏ ra mạnh mẽ, giả vờ như không có việc gì, thật đúng là bực mình mà.

“Hyung, em về phòng trước, anh ăn đi nhé.” Kang Seungyoon hiện tại chỉ muốn được ở một mình.

Lee Seunghoon gật gật đầu, nói: “Lúc đau buồn thì đừng nín nhịn, anh là anh trai của mày đấy.”

Kang Seungyoon cười đáp một tiếng, xoay người bước vào phòng.

Cậu bổ nhào lên chiếc giường sớm đã không còn hơi ấm, ôm lấy ổ chăn rồi hít một hơi thật sâu, tựa như trên đó vẫn còn lưu lại mùi hương của người nọ.

Từ lúc nào mà mình lại trở nên đa sầu đa cảm thế này, trước kia đâu có như vậy đâu cơ chứ.

Trước kia, mình luôn âm thầm dõi theo người kia trong bóng tối, chỉ cần thấy nụ cười của người kia, bản thân đã ngây ngô cười theo như vừa cắn thuốc. Người kia vô ý nhìn qua nơi mình đứng một cái, bản thân liền có thể vui vẻ cả ngày.

Từ khi nào mà bắt đầu trở nên khác biệt như vậy? Có thể là sau cái đêm Song Minho cưỡng bức mình, ban đầu không phải đơn giản chỉ là muốn dõi theo anh ấy từ đằng xa thôi sao. Không như lúc trước chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh ấy là đủ, mà muốn khiến anh ấy chỉ cười với một mình mình, thấy anh ấy thân mật quấn quít với người khác liền cảm thấy buồn bực, trong lòng giống như bị tảng đá đè nặng lên. Nhưng bản thân mình lại hoàn toàn không có tư cách tức giận, vì có khi người nọ cũng chỉ xem mình là bạn tình mà thôi, một người bạn tình có tư vị không tệ không chừng?

Thích một người thật lâu, rồi tự cho rằng người đó thuộc về mình.

Đừng tự mình đa tình nữa, Kang Seungyoon.

Kang Seungyoon vùi đầu thật sâu vào trong chăn, nghĩ hồi trước có chết cũng không nghĩ ra những câu quái đản thế này.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại rất không hợp tình hợp cảnh vang lên.

Ai thế này?

Vươn tay ấn nút nghe, giọng nói có chút nhẹ nhàng của Woo Jiho truyền đến.

“Có thời gian không Seungyoon? Tôi có thể gọi cậu như vậy được không?” Có vẻ như anh đang rất vui.

“Anh muốn gọi thế nào thì tuỳ, có chuyện gì à?”

“Ăn một bữa cơm với nhau nhé? Đến giờ trưa rồi.”

“Tôi không muốn di chuyển.” Kang Seungyoon thật sự đang lười ngồi dậy, những suy nghĩ vớ vẩn ban nãy đã khiến thể xác và tinh thần cậu mệt mỏi rồi, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

“Vậy tôi đến nhà cậu.” Người nọ dường như chẳng hề nghe ra giọng điệu mang ý từ chối của Kang Seungyoon.

“Đừng, tôi thật sự đang rất mệt, để tôi nghỉ ngơi một chút được không?”

“Có mệt thì cũng phải ăn cơm chứ, cứ đi cùng tôi đi được không, chỉ một chút thôi, ăn xong tôi sẽ đưa cậu về ngay, nhé?” Woo Jiho có chút làm nũng mà nói.

Cái tên trẻ con này… Trong đầu Kang Seungyoon chợt bật ra một câu như vậy.

Không chịu được sự nhõng nhẽo của anh, Kang Seungyoon cuối cùng đành thoả hiệp.

“Seunghoon hyung, em phải đi ra ngoài một chút, cơm trưa… anh tự nấu được không? Trong tủ lạnh còn đồ ăn đó.” Kang Seungyoon vừa xỏ giày vừa nói.

“Được, nhớ về sớm đấy.” Kang Seungyoon nhìn không chớp mắt lên thân hình nóng bỏng của cô người mẫu trên TV.

Kang Seungyoon bước xuống lầu, chờ một chút liền thấy Woo Jiho lái xe đến. Lên xe, Woo Jiho liền hỏi: “Đến nhà hàng xx ăn nhé? Chỗ đó hương vị đồ ăn không tệ mà cách trang trí cũng rất đẹp mắt.”

Kang Seungyoon vừa thắt dây an toàn vừa ừ một tiếng.

Đợi đến khi hai người tới nơi, bước vào nhà hàng thì Kang Seungyoon đã bị choáng ngợp bởi cách bài trí của nơi này, cũng không phải là do Kang Seungyoon hiểu biết kém, chỉ là tiền lương của cậu không nhiều đến mức có thể thu xếp một bữa cơm tại nhà hàng sang trọng như thế này, bình thường cũng toàn tự nấu cơm ở nhà ăn.

Kang Seungyoon sao có thể hiểu được tâm tư nhỏ bé của Woo Jiho. Ngắm khuôn mặt vui vẻ mà ngạc nhiên của Kang Seungyoon, Woo Jiho cười hỏi: “Thích chỗ này không? Đồ ăn cũng ngon lắm đó.”

Nói xong liền vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, tự mình chọn vài món rồi ngẩng đầu lên nhìn Kang Seungyoon, ý bảo cậu muốn ăn cái gì thì gọi đi.

Kang Seungyoon có chút bối rối mà nhìn thực đơn toàn những món ăn đắt đỏ, chỉ gọi một ly nước lọc.

Woo Jiho nhíu mày hỏi: “Sao lại không gọi? Không hợp khẩu vị à?”

Kang Seungyoon lắc lắc đầu: “Đắt lắm, ăn cùng nhau là được rồi, không cần đâu.”

Woo Jiho chỉ biết im lặng, “Cậu thích uống yogurt đúng không?” Nói xong liền gọi nhân viên phục vụ cho một ly yogurt, tất nhiên anh sẽ không nói Kang Seungyoon biết rằng đó là thứ anh đã sớm chuẩn bị trước.

“Oa, cảm ơn anh nhé!” Kang Seungyoon vừa nhìn thấy ly yogurt đã vui đến mức chảy cả nước miếng, hoàn toàn quên luôn việc hỏi sao Woo Jiho lại biết mình thích uống thứ này.

Woo Jiho nhìn thấy bộ dạng đáng yêu của người trước mắt, cảm thấy hứng thú của mình với cậu ngày càng đậm sâu.

Lúc này chợt có hai người nữa bước vào nhà hàng, hình như là một nam một nữ, Woo Jiho lơ đãng nhìn qua một cái, ơ? Đây không phải là tên đàn ông hung dữ ở nhà Kang Seungyoon hôm đó sao?

“Seungyoon? Bạn cậu hình như cũng ăn ở đây kìa?” Woo Jiho nhẹ vỗ Kang Seungyoon đang điên cuồng uống yogurt, đúng là một đứa nhóc mà.

“Hửm?” Bên miệng Kang Seungyoon không cẩn thận dính chút sữa chua, dẩu đôi môi thạch trái cây lên ngẩng đầu nhìn Woo Jiho, bộ dạng này thật sự trông đáng yêu vô cùng.

Woo Jiho cảm thấy tim mình như bị cái gì đó đập vào, lặp lại lời nói một lần nữa.

Kang Seungyoon nhìn theo tầm mắt của Woo Jiho, thân thể liền cứng đờ, ngẩn người ngồi im một chỗ, sữa chua vẫn còn vương bên môi.

Woo Jiho nâng khoé miệng, vươn tay nhẹ nhàng lau đi lớp sữa ấy, sau đó bỏ vào trong miệng mình. Ngay khoảnh khắc đó, hai người đều có chút cứng ngắc, Woo Jiho có phần không hiểu hành động nhất thời của mình, Kang Seungyoon thì cười cười xấu hổ.

Kang Seungyoon cúi đầu vét thêm một miếng yogurt, có chút che giấu mà lên tiếng: “Thật đúng là trùng hợp mà, không ngờ lại thấy anh ấy ở chỗ này.”

Woo Jiho hỏi cậu có muốn qua chào hỏi không, liền bị Kang Seungyoon kiên quyết từ chối.

Bên cạnh Song Minho, là một người phụ nữ.

Là đi hẹn hò cùng cô ấy sao? Kang Seungyoon không nhịn được mà cười khổ.

Nhưng trùng hợp thay, cảnh tượng Woo Jiho lau đi lớp sữa chua vương bên khoé miệng của Kang Seungyoon cũng hoàn toàn lọt vào tầm mắt Song Minho. Hắn chỉ thấy ở phía đối diện, Kang Seungyoon chẳng những không cự tuyệt sự đụng chạm của gã đàn ông kia mà hai bên còn ngọt ngào với nhau hệt như một cặp tình nhân, thậm chí cậu còn cúi đầu đầy ngượng ngùng.

Bàn tay đặt trên đùi của Song Minho âm thầm nắm chặt, ánh mắt dần trở nên tối lạnh.

[Quán Bar] Chương 11


//

//

Kang Seungyoon dậy rất sớm, hoặc có thể nói là, cậu căn bản không hề ngủ.

Chỉ biết trời dần dần sáng lên, sau đó Kang Seungyoon như chấp hành nhiệm vụ mà xoay người bước xuống giường, hơi máy móc quay đầu lại, đưa lưng về phía Woo Jiho mà nói: “Cảm ơn sự tiếp đãi của anh, tôi phải về nhà rồi.”

“Ưm.” Woo Jiho dụi dụi mắt, bộ dạng rõ là chưa tỉnh ngủ, Kang Seungyoon chỉ thấy một cánh tay trắng nõn thò ra khỏi ổ chăn, mò mẫm tìm kiếm quần áo trên đầu giường, sau đó liền nhanh chóng tròng lên người.

“Ăn sáng rồi hẵng đi, nhé?” Giọng điệu lười biếng của Woo Jiho nghe cực kì giống một chú mèo con, có thể thấy được rằng anh đã ngủ rất ngon giấc.

“Không…”

“Ngoan, nghe tôi đi.” Lại là giọng điệu không cho phép người ta từ chối ấy, Kang Seungyoon cảm thấy bất lực vô cùng.

Woo Jiho rề rà một chút, cuối cùng cũng chui ra được khỏi chăn. Lúc này, trên người anh chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, chiều dài vừa vặn che đi chỗ kín đáo, Kang Seungyoon có chút xấu hổ, không thể không thừa nhận rằng chân người này rất trắng. Nhưng mà con người họ Woo ấy như không hề quan tâm đến sự tồn tại của Kang Seungyoon mà vươn vai một cái, áo sơ mi cứ thế mà bị kéo lên đến tận phần eo. Kang Seungyoon rốt cuộc cũng nhịn không được mà mở miệng: “Chú ý hình tượng chút đi.”

Nhưng mà đối phương chỉ ném cho một câu: “Đều là đàn ông con trai với nhau, sợ cái gì” rồi đi xuống dưới lầu vào phòng bếp.

Kang Seungyoon theo anh xuống, lúc này mới có thời gian đánh giá căn nhà của người này. Cửa sổ sát đất rất to, trên trần nhà là đèn treo lộng lẫy, TV màn hình LCD siêu bự. Cạnh tường dựng một cái tủ màu trắng, phía trên để một vài con búp bê. Búp bê? Người này thật đúng là… phô trương hết sức mà. Kang Seungyoon thầm nghĩ một câu, bên cạnh TV đặt một cái bể cá, bên cạnh phòng bếp đối diện với bàn ăn là một dãy ảnh chụp trải dài, xem ra là ảnh từ nhỏ đến lớn của anh, điểm kỳ lạ duy nhất là tất cả ảnh chụp đều chỉ có anh và bạn bè của mình, một bức chụp cùng ba mẹ cũng không có. Tổng thể mà nói, cách trang trí nội thất của người này không ngờ lại rất ấm áp, Kang Seungyoon có chút ao ước căn nhà của anh, dù sao cũng lớn như thế cơ mà. Đột nhiên nhớ đến tối qua anh bảo mấy câu dối trá  như “Không có phòng cho khách” hay “Nhà tôi nhỏ”, cậu chẳng biết nói gì ngoài bĩu bĩu môi.

Ngay tại thời điểm cậu quan sát nội thất xung quanh mà thả trôi suy nghĩ, Woo Jiho đã bưng bữa sáng không biết từ đâu ra đặt lên bàn ăn rồi.

“Đến ăn sáng đi, đứng đó làm gì vậy?” Woo Jiho hướng về phía Kang Seungyoon đang đứng trên cầu thang ôm lấy tay vịn, trên mặt lộ ra biểu cảm không thể diễn tả mà gọi một tiếng, cậu nhóc này thật là… có chút đáng yêu nhỉ.

Nghe thấy tiếng gọi, Kang Seungyoon vội chùi nước miếng sắp chảy lỏng tỏng xuống của mình, nhanh chóng vọt tới trước bàn ăn, không đợi Woo Jiho mở miệng đã ngồi phịch xuống.

“Ha, đúng là không khách sáo chút nào nhỉ.” Woo Jiho có chút đành chịu mà cười cười, Kang Seungyoon cảm thấy mắt mình bắt đầu có vấn đề rồi, sao cậu lại thấy trong nụ cười ấy có chút cưng chiều vậy nhỉ?? Nhất định là vì đói cồn cào nên mới sinh ảo giác thôi. Nghĩ vậy, Kang Seungyoon không nói hai lời liền cầm đũa lên, điên cuồng quét sạch đồ ăn trên bàn, Woo Jiho thì chỉ chậm rãi cầm một miếng bánh mì đưa lên miệng rồi cắn một miếng nhỏ, phong cách hai người hoàn toàn không hề chung một tần sóng.

Kang Seungyoon vừa nhai chóp chép vừa mở miệng nói: “Anh có thể, có thể mặc quần vào được không?”

“Tôi lười lắm, cậu mặc giúp tôi đi ha?” Kang Seungyoon nghe đến câu trả lời như vậy liền mặc kệ anh, tiếp tục vùi đầu ăn.

.

Thoả mãn ợ một cái, Kang Seungyoon ngồi ườn trên ghế, khiến Woo Jiho khẽ bật cười hai tiếng.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Kang Seungyoon ngồi đối diện tại sô pha, nhìn Woo Jiho mà nói: “Cảm ơn sự tiếp đãi của anh, tôi thật sự phải đi rồi.” Woo Jiho cũng không ép cậu ở lại, như thuận miệng mà bảo: “Tôi tiễn cậu về nhé?”

Kang Seungyoon: “Lòng tốt như thế này tôi…”

“Tôi lấy chìa khoá, cậu chuẩn bị đi.” Chỉ nghe thấy người nọ nói lại một câu.

Lời chưa dứt đã bị cắt ngang, Kang Seungyoon lại đành chịu, người này thật sự quá uy lực mà.

Woo Jiho tuỳ tiện đứng dậy đi về phía cạnh bàn phòng khách, sau khi cầm chìa khoá xe lên liền hướng về phía Kang Seungyoon lên tiếng: “Đi thôi.”

“Khoan đã, anh mặc quần vào trước đi.” Woo Jiho nghe xong, cúi đầu nhìn phần dưới của mình, giống như mới phát hiện ra chuyện bản thân không mặc quần, có chút kinh ngạc mà “A” một tiếng rồi vội vàng đi thay.

Ây da… Người này sao y chang mấy đứa nhóc ba tuổi thế này, Kang Seungyoon đột nhiên cảm thấy đầu óc mình so với Woo Jiho dường như cũng không phải là vô dụng cho lắm.

“Tới rồi đấy, lần sau có gì gặp mặt nhé?” Woo Jiho quay đầu nhìn Kang Seungyoon đang tháo dây an toàn mà nói.

“Được, tạm biệt.” Đóng cửa xe lại, Kang Seungyoon hướng về cửa sổ xe vẫy vẫy tay, nhận được câu trả lời hài lòng, Woo Jiho khẽ nâng khoé miệng, cũng vẫy tay lại rồi lái xe đi.

“I’m just different… I’m just different…” Ngâm nga một câu hát, Kang Seungyoon chậm chạp bước lên cầu thang. Đến trước cửa nhà, cậu tính lấy chìa khoá ra mở cửa thì chợt nghe thấy trong nhà vang lên một tiếng “rầm”.

Có trộm! Kang Seungyoon chỉ có thể nghĩ đến điều này. Trong nhà có mấy tờ soạn nhạc mình tự sáng tác, cây đàn ghi ta đã bầu bạn cùng mình từ rất lâu, cùng với rất nhiều đồ đạc quan trọng. Kang Seungyoon cắn chặt răng, chuẩn bị đạp cửa rồi một mất một còn với người ở trong. Cậu cắm chìa khoá vào xoay một vòng, “rầm” một tiếng, mạnh mẽ đẩy cửa ra.

“Ủa? Seunghoon hyung?” Thấy không phải là người nguy hiểm gì, Kang Seungyoon liền thở phào nhẹ nhõm.

“Ranh con, mày vào thì vào đi, tự dưng làm ầm lên chi vậy, hù chết anh mày rồi.” Lee Seunghoon đảo mắt một cái, trông lại quyến rũ vô cùng.

“Hyung, vẻ mặt này của anh là sao vậy, xảy ra chuyện gì thế?” Kang Seungyoon bật cười, vừa thay giày vừa đóng cửa lại.

“Mà hyung, sao anh lại có hứng đến thăm em?” Kang Seungyoon hỏi Lee Seunghoon rồi ngồi xuống.

“Bởi vì anh nhớ mày đó~ Thật ra chủ yếu là muốn thử xem chìa khoá mày đưa anh còn dùng được nữa không, hay là lại đổi khoá rồi.” Lee Seunghoon dựa vào ghế sô pha, thong thả đáp.

“Nè nè, có đổi khoá thì em cũng sẽ báo cho anh một tiếng mà, dù sao anh cũng là ‘bạn trai’ của em chứ bộ ha ha.” Dường như đang nhớ đến chuyện vui vẻ nào đó, Kang Seungyoon lại bật cười giòn tan.

Lúc còn học cao trung, hai thằng nhóc Lee Seunghoon và Kang Seungyoon ngày nào cũng dính với nhau như hình với bóng, quan hệ tốt đến độ có bị điện giật cũng không tách rời. Cùng nhau chơi game, cùng nhau học tập, cùng nhau tắm rửa, cũng cùng nhau ngủ luôn. Mẹ Lee Seunghoon khi ấy có nói: “Lee Seunghoon này, bộ mày là bạn trai của nhóc Kang à? Nếu thế thì phải đối xử tốt với người ta đấy nhé.” rồi vừa cười vừa nhìn Kang Seungyoon mà tiếp lời: “Thằng nhóc này của cô chẳng biết nghe lời đâu, nếu nó có bắt nạt con thì phải kể cho cô biết đấy, để cô dạy dỗ nó giúp con.” Nói xong cười đến mắt cũng không mở nổi, thật sự là vô cùng yêu quý hai đứa nhỏ này, khiến cho Kang Seungyoon và Lee Seunghoon đều cảm thấy có chút ngại ngùng, hai người mặt đối mặt nhìn nhau, liền xấu hổ bật cười.

Nhớ đến chuyện này, Lee Seunghoon có chút không nhịn được mà nâng khoé miệng: “Tết về thăm mẹ anh đi Seungyoon, bà nhớ mày lắm đó, ngày nào cũng nhắc với anh.”

Kang Seungyoon mỉm cười gật đầu, hai người bắt đầu trò chuyện.

“Seunghoon hyung, anh có thời gian không? Hai ngày sau em dẫn anh đi gặp bạn em nhé?” Kang Seungyoon bỗng nhớ tới lời Jinwoo hyung nói trong điện thoại lúc trước.

“Ừa, ok.” Lee Seunghoon sảng khoái trả lời, “Em ăn sáng rồi hả?”

“Ăn rồi, anh ăn chưa?” Kang Seungyoon hỏi xong, chỉ thấy Lee Seunghoon lắc lắc đầu.

“Vậy em nấu bữa sáng cho anh nhé, chờ xíu hen.” Nói xong liền đi vào phòng bếp chuẩn bị.

Lee Seunghoon hưởng thụ ngồi ườn trên ghế sô pha, mở TV xem truyền hình thực tế.

Lúc này, điện thoại trên bàn chợt vang lên, là của Kang Seungyoon. Lee Seunghoon đưa mắt nhìn bóng dáng bận bịu trong phòng bếp, trực tiếp cầm điện thoại lên bấm nghe.

“A lô? Cho hỏi ai vậy?” Lee Seunghoon dán mắt vào khách mời nữ trên màn hình TV, dáng nuột phết.

“Tôi tìm Kang Seungyoon, anh là ai?” Ở đầu đây bên kia, Song Minho nguy hiểm híp mắt lại.

“À, tôi là bạn trai của em ấy.” Lee Seunghoon thờ ơ đáp, chợt phát hiện mình nói nhầm, ngay khoảnh khắc Song Minho sắp bạo phát mà bổ sung thêm một câu: “Tôi chỉ là bạn thôi.”

Song Minho siết chặt lấy điện thoại, được lắm. Hắn nở một nụ cười lạnh, nhanh chóng cúp máy, Lee Seungoon chẳng rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe điện thoại bỗng vang lên tiếng “tu tu”, cảm thấy có chút khó hiểu.

Lúc này, Kang Seungyoon bước ra bưng theo bát mì đã được nấu chín, thấy Lee Seunghoon cầm di động của mình, liền hỏi một câu: “Sao vậy hyung?”

“Vừa có người gọi điện cho em, anh tiếp hộ, cơ mà thằng đó chưa nói gì đã cúp máy rồi.” Lee Seunghoon thầm nghĩ một câu”Khó hiểu thật”, tiếp theo liền đưa điện thoại cho Kang Seungyoon rồi lao thẳng vào bát mì trên bàn.

Kang Seungyoon vừa thấy người gọi đến là “Song-ssi”, thầm kêu một tiếng không ổn rồi.