[Quán Bar] Chương 16


//

//

Lee Seunghoon không phải không chú ý đến vẻ mặt ảm đạm của Kang Seungyoon, rất thẳng thắn mà hỏi: “Đang nghĩ đến thằng đó à?”

Kang Seungyoon cũng không kiêng dè gì, gật gật đầu, thở dài đáp: “Thích lâu vậy rồi, không phải cứ nói quên là quên ngay được.”

Lee Seunghoon cười lắc đầu, xoa xoa đôi bàn tay đã đỏ lên vì lạnh của Kang Seungyoon, “Đi nhanh lên chút đi, bên ngoài lạnh lắm rồi.”

Nói xong câu này, hai người liền rơi vào trầm mặc, bên tai chỉ có tiếng gió lạnh thổi qua.

Rất lâu sau, Lee Seunghoon mới phá tan bầu không khí im lặng.

“Mày… vẫn đi làm ở quán bar à?” Chẳng biết nói gì nên đành phải kiếm chuyện để nói.

“Vâng.” Người được hỏi chỉ thấp giọng trả lời.

“Đổi việc khác đi.” Lee Seunghoon quyết định nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

“Tại sao?” Kang Seungyoon cảm thấy có chút khó hiểu.

“Dù sao cũng là quán bar, là nơi mà đủ loại người ra vào. Vả lại công việc này…” Lee Seunghoon đột nhiên ngừng lại.

“Công việc này không có thể diện đúng không?” Kang Seungyoon vậy mà lại đoán trúng lời anh muốn nói.

“Anh chỉ hi vọng mày có thể có một công việc đứng đắn.” Lee Seunghoon nhàn nhạt đáp.

“Làm việc ở quán bar thì không đứng đắn chỗ nào? Chỉ là ca hát thôi mà.” Giọng nói của Kang Seungyoon chợt trở nên gượng gạo.

“Loạn lắm, anh không muốn mày bị ức hiếp.” Lee Seunghoon đưa ra lý do này khiến Kang Seungyoon không biết phải trả lời làm sao. Anh ấy chỉ là đang quan tâm đến mình mà thôi, nếu vì chút chuyện bé xíu này mà cãi nhau với anh ấy thì khác gì mình đang cố tình gây sự?

“Nếu mày không có nơi để đi thì cứ đến chỗ anh, trong trường hợp mày không ghét.” Lee Seunghoon đá đá hòn đá nhỏ trên mặt đất.

“Sao lại ghét được? Em còn phải cảm ơn anh đã luôn quan tâm chăm sóc em trước giờ đó.” Kang Seungyoon nói ra một câu cảm kích từ tận đáy lòng mình.

Lee Seunghoon liếc cậu một cái, cười cười.

Kang Seungyoon quyết định tối nay sẽ lên hát lần cuối rồi nghỉ việc, đến phụ giúp tại cửa hàng sách Lee Seunghoon vừa mới khai trương.

Cuối cùng cũng về đến nhà, Kang Seungyoon không chờ được mà lập tức nhào lên chiếc ghế sô pha phủ tấm thảm lông êm ái.

“Ấm quá đi~” Liền bật ra một câu cảm thán từ tận đáy lòng.

“Anh đi nấu cơm, chờ tí.” Lee Seunghoon nhìn người trên sô pha cuộn mình thành một cục. Nãy ba người ngồi trong nhà hàng cũng chỉ gọi nước uống, chả ăn cái gì, thằng ranh này đói bụng cũng phải.

Bụng Kang Seungyoon rất biết phối hợp mà kêu ọt ọt vài tiếng, vội vàng thúc giục: “Nhanh lên đi, em không chờ được đâu!”

Lee Seunghoon bất đắc dĩ cười cười, đi vào phòng bếp.

.

Song Minho đã vài ngày không gặp Kang Seungyoon, gọi điện thoại không bắt máy, gửi tin nhắn không hồi âm. Song Minho không biết rằng toàn bộ cuộc gọi và tin nhắn đều đã bị Lee Seunghoon từ chối sạch sẽ, thậm chí còn xoá sạch lịch sử trong điện thoại của Kang Seungyoon đi. Những ngày đó chính là thời điểm Kang Seungyoon đang bệnh nặng. Lee Seunghoon thật sự là đang thay Kang Seungyoon xả giận, nhìn thấy tên Song Minho trong điện thoại anh đã cảm thấy hận muốn nghiến răng.

Song Minho cũng không muốn đi tìm Kang Seungyoon, chỉ là một tên bạn tình mà thôi, chẳng cần phải phí nhiều tâm tư như vậy làm gì.

Thật lòng mà nói, Kang Seungyoon cho Song Minho cảm giác không hề giống với bạn giường nhất. Trước tiên không cần phải kể tư vị của cậu khiến hắn mất hồn đến thế nào, lúc đôi bên trò chuyện cùng nhau, những hành động nhỏ vô thức của cậu vậy mà cũng mang theo chút sức hấp dẫn không tên, chưa kể cái hôm cậu ngồi trên người hắn mà thốt ra câu nói “Em thích anh” kia nữa. Nhưng thật ra, những lời tâm tình như vậy, Song Minho đã sớm nghe đến mòn tai rồi. Là khi hắn trên giường cùng những kẻ khác.

Đến thời điểm cao trào, hắn luôn nghe thấy bọn họ ôm lấy mình mà nói “Em yêu anh” “Anh gợi cảm quá”. Mà bản thân cũng tuỳ ý đáp lại “Tôi cũng yêu em” với những kẻ đó. Trong Song Minho, từ “yêu” đã sớm trở nên mất giá trị, là từ có thể thuận miệng nói ra với bất cứ người nào mình không quen, nhưng “thích” thì lại khác.

Không thể nói rõ là khác ở điểm nào, chỉ là cảm thấy cái “thích” của Kang Seungyoon với hắn dường như rất khác biệt.

Song Minho bị lời thổ lộ hôm ấy của cậu hù doạ. Thật ra chủ yếu là cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc ấy của cậu trông rất đáng yêu, nhưng những chuyện như kích động chạy đi tìm cậu rồi nói cái câu “Tôi nuôi cậu” ấy, hoàn toàn không nằm trong dự liệu của hắn.

Từ sau cái đêm cưỡng bức kia, Kang Seungyoon cũng chưa một lần gặp hắn. Mặc dù ngoài miệng nói “Chỉ là bạn tình mà thôi, quan tâm làm gì” nhưng cơ thể lại như bị ma nhập mà tối nào cũng đến chỗ quán bar cậu làm mà chờ đợi, chỉ có điều mấy ngày liên tiếp đều không thấy cậu đâu.

Song Minho áp chế thứ cảm xúc khác thường trong lòng xuống, mím mím đôi môi trời sinh bạc tình của mình.

.

Sắc trời dần chuyển, cả bầu trời đều tối sầm lại. Kang Seungyoon rời khỏi nhà, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời âm u, hít một hơi thật sâu, một lượng khí lạnh ùa vào trong xoang mũi, nhưng cậu lại chẳng hề cảm thấy lạnh.

Có lẽ là vì nhiệt độ đột ngột hạ xuống, mấy quầy hàng bày bán ven đường đều đã sớm thu dọn về nhà, cả một quãng đường chẳng có lấy chút sức sống, chỉ có vài quán nướng vẫn tiếp tục buôn bán bình thường. Kang Seungyoon đi thẳng một mạch đến quán bar kia, trông hoàn toàn bất đồng với quang cảnh trên đường, trong quán bar náo nhiệt lạ thường, đàn ông phụ nữ áp vào người nhau điên cuồng nhảy múa, bước vào rồi cậu lại cảm thấy có chút nóng.

“Hôm nay tới sớm thế.” Ông chủ vẫn như trước tươi cười nhìn cậu.

“Vâng. À mà, hôm nay hát xong tôi sẽ không đến đây nữa.” Kang Seungyoon cúi đầu.

“Sao vậy?” Ông chủ có chút bất mãn, “Cậu chê tiền lương không đủ à? Tôi có thể tăng thêm.”

“Không phải là chuyện tiền lương, là tôi muốn vậy thôi.” Cũng đã nói đến vậy rồi, ông chủ cũng không ép buộc giữ cậu lại làm gì.

Song Minho hôm nay vẫn vào quán bar chờ cậu, một mình uống rượu sầu, từ chối rất nhiều tên con trai sáp đến bắt chuyện với hắn.

Song Minho ngồi cách Kang Seungyoon không xa, tại thời điểm Kang Seungyoon nói chuyện với ông chủ liền chú ý ngay đến cậu. Giọng của cậu rất dễ nhận ra, đã từng nghe rồi thì sẽ không thể nào quên được.

Lúc Kang Seungyoon vào toilet, Song Minho cũng bước theo sau.

“Rầm” một tiếng, Kang Seungyoon bị nhốt trong phòng vệ sinh, đương nhiên không chỉ có một mình cậu. Song Minho chống tay bên tai Kang Seungyoon, giam cậu trong lồng ngực mình, nhìn khuôn mặt có chút thịt của cậu, giọng điệu rất không vui: “Xem ra mấy ngày nay cậu sống tốt nhỉ?”

“Ừm.” Kang Seungyoon không chút sợ sệt mà nhìn thẳng vào mắt Song Minho.

_____________________________________

.

.

.

Đúng rồi vùng lên đi ksyyyyyy (ノ`Д’)ノ

[Quán Bar] Chương 15


//

//

“Hyung, anh mau đi nấu cơm đi, em đói!” Kang Seungyoon vùi mình vào ghế sô pha, ngoảnh về phía Lee Seunghoon đang xem tạp chí mỹ nữ bên cạnh mà la làng.

“Thằng ranh con này, mày ngày càng khùng rồi đó.” Từ khi hạ sốt, đứa em trai này như thay đổi hẳn, quay về với dáng vẻ anh mới biết lúc xưa kia, cả người phấn chấn hơn rất nhiều.

Sự biến đổi này khiến Lee Seunghoon rất vui, nhưng đồng thời cũng cực kì lo lắng, thật không biết Kang Seungyoon là thật sự đã buông tay hay là đốt hỏng não mình rồi.

Bởi vì hành động của cậu rất bất thường.

Cây đàn ghita từng quyến luyến không rời bây giờ bị tuỳ ý đặt trên bệ cửa sổ mà phơi nắng, thường xuyên nhốt mình ở trong phòng, hơn nữa bắt đầu ăn rất nhiều, gần như cách ba giờ lại kêu đói một lần, một bữa cơm lại ăn nhiều hơn so với ba bữa cộng lại, này chắc được gọi là ăn uống vô độ chăng? Nhưng thứ khiến Lee Seunghoon sửng sốt nhất là tất cả những ảnh chụp từ lúc bắt đầu thích Song Minho ba năm thời trung học, kể cả thư tình cậu viết hàng ngày và nhật kí, toàn bộ những thứ đó Kang Seungyoon đều tiện tay nhét lung tung vào trong một cái hộp nhỏ rồi ném thẳng xuống dưới gầm giường, phải biết là trước đây Kang Seungyoon chỉ hận không thể ôm lấy đống này mà mà ngủ mỗi tối mà thôi.

Quá bất thường rồi.

“Seungyoon à, nếu em có chuyện gì luẩn quẩn trong lòng thì cứ tâm sự với anh này, biết đâu anh có thể giúp được em?” Lee Seunghoon nhìn người đang nhàn nhã vắt chéo chân ngồi trên sô pha, có chút lo lắng mà mở miệng.

“Chuyện luẩn quẩn trong lòng? Nếu anh không nấu cơm cho em nữa thì em sẽ thật sự cảm thấy nghĩ không thông đó.” Kang Seungyoon nhìn chằm chằm vào di động, lười biếng nhả ra một câu.

“Không thì tụi mình ra ngoài một chút đi? Cũng lâu rồi em không ra khỏi nhà.” Lee Seunghoon có chút bất đắc dĩ.

“Lạnh lắm, không muốn di chuyển.” Kang Seungyoon khoa trương run rẩy tay chân.

Thấy thế, Lee Seunghoon vào phòng cầm lấy áo len và áo khoác, tiện lấy thêm chiếc khăn quàng cổ rồi ném một nùi lên người Kang Seungyoon, giọng điệu có chút nguy hiểm: “Cần anh giúp mày mặc không?”

“Hyung, anh muốn em ra ngoài đến vậy à?” Kang Seungyoon cảm thấy có chút bực bội, đảo mắt tỏ vẻ kháng nghị, nhưng lúc này một tin nhắn được gửi đến.

“Seungyoon có rảnh không? Bây giờ em ra ngoài được chứ?” Là Jinwoo hyung.

“Có có có, anh muốn hẹn ở đâu?” Cậu lập tức nhắn lại. Kang Seungyoon chợt nhớ hồi trước có đồng ý lời mời của Jinwoo hyung, ngẩng đầu mỉm cười nhìn Lee Seunghoon, anh liền bị nụ cười có chút kì dị này mà khiến cho khoé miệng co giựt không ngừng.

“Ở nhà hàng xx ấy, anh chờ hai người.”

Vội vàng khoác áo lên người, Kang Seungyoon cười nói: “Hyung, tụi mình đi thôi.”

Vừa nãy còn không tình nguyện cơ mà… Có âm mưu gì đây? Lee Seunghoon nghi ngờ nhíu nhíu mày.

“Ư… Mùa đông tới đột ngột dễ sợ luôn á.” Kang Seungyoon nắm chặt lấy chiếc áo khoác trên người.

“Biết vậy đã lái xe tới rồi.” Hàm răng Lee Seunghoon đánh lập cập vào nhau.

“Em thấy cũng không lạnh lắm, đi nhiều coi như rèn luyện thân thể luôn.” Kang Seungyoon quấn một chiếc khăn thật dài, che hơn nửa khuôn mặt, đội thêm cái nón len phủ qua cả vầng trán, chỉ lộ ra hai con mắt.

“Xì, mày tự nhìn lại bản thân đi rồi hẵng phán.” Thấy đôi bàn tay đỏ bừng của Kang Seungyoon, Lee Seunghoon không chút khách khí mà vạch trần.

“Tới rồi tới rồi, mình vào thôi.” Kang Seungyoon dừng lại trước khu nhà hàng bày trí ấm áp, kéo kéo tay áo Lee Seunghoon.

“Mày muốn anh gặp ai thế? Là nữ sinh à? Nhìn đẹp gái không?” Lee Seunghoon vẫn là cực kì chờ mong người mình sắp diện kiến.

“Anh thấy là biết à!” Kang Seungyoon nhìn Kim Jinwoo vẫy tay với cậu, vì thế liền lôi Lee Seunghoon đến chỗ ngồi của Kim Jinwoo.

“Jinwoo hyung đúng là ngày càng đẹp trai ra nha.” Kang Seungyoon ngồi xuống, câu đầu tiên thốt ra chính là lời khen, cậu cũng không nói sai đâu, vì anh thật sự rất đẹp.

Lúc này, Kim Jinwoo đang mặc một chiếc áo lông tuyết trắng, lộ ra cần cổ trắng nõn, mái tóc màu hạt dẻ dưới ánh đèn ấm áp của nhà hàng như có chút toả sáng, phần mái trên trán tuy có hơi lộn xộn nhưng tuyệt nhiên không hề thiếu hài hoà. Đôi mắt to tròn, giống như có ngàn vì sao chất chứa bên trong, sống mũi cao thẳng, khoé môi hồng mịn khẽ cong, còn có vành tai và cánh mũi không biết là vì lạnh hay gì mà hơi ửng đỏ.

Người này đẹp quá.

Lee Seunghoon ngồi bên cạnh Kang Seungyoon, cảm thấy có chút hồi hộp. Người trước mắt không thể nói là không mang lại cho anh cảm giác gì, tuy không phải là nữ sinh xinh xắn dáng người đẹp đẽ, nhưng ngũ quan quả thực ăn đứt toàn bộ nữ sinh anh từng gặp qua từ trước đến nay.

“Đây là Lee Seunghoon, còn đây là Kim Jinwoo.” Kang Seungyoon mỉm cười giới thiệu hai người với nhau, tay dưới bàn dùng sức nhéo đùi Lee Seunghoon một cái.

“Á! A ha ha… Rất vui vì được gặp cậu.” Lee Seunghoon kêu đau, phát hiện người trước mắt nhìn mình với ánh mắt có chút nghi ngờ, xấu hổ cười vài tiếng, vội vàng nói thêm nhằm cứu chữa tình hình, nhân tiện lén đạp Kang Seungyoon một cước.

Vươn tay, Kim Jinwoo bắt lấy, dùng chất giọng dịu dàng mà đáp: “Rất vui vì được gặp anh.” Âm giọng dễ nghe ấy hệt như một làn gió mát, thổi tan trái tim Lee Seunghoon.

“Hyung, giờ anh thật sự nhìn như mấy thiếu nữ si tình mơ mộng ấy, anh biết không?” Kang Seungyoon ghé vào tai Lee Seunghoon mà thì thầm.

“Ranh con, về nhà mày chết với anh.” Lee Seunghoon nghiến răng nghiến lợi nói, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười mà nhìn Kim Jinwoo.

“Hai người muốn uống gì?” Kim Jinwoo quan tâm hỏi.

“Em uống yogurt.”

“Một ly cà phê.” Hai người đồng thời lên tiếng.

Ăn uống xong, cả ba liền bắt đầu tán gẫu về mấy chuyện gần đây, lần gặp mặt này tính ra vô cùng vui vẻ, trước khi đi Lee Seunghoon và Kim Jinwoo còn trao đổi số điện thoại với nhau.

“Lần sau gặp lại nhé!” Kim Jinwoo dường như rất phấn khởi, khoé mắt phủ đầy ý cười, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Lee Seunghoon và Kang Seungyoon.

“Đúng là đáng yêu thật.” Lee Seunghoon trên đường về nhà, cảm thán nói một câu.

“Hyung, bao giờ thì tuyết mới rơi nhỉ?” Kang Seungyoon lên tiếng, hơi thở liền hoá thành khói trắng rồi tan biến trong không trung.

“Sắp rồi.” Lee Seunghoon ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Thời tiết thế này khiến người ta muốn nhớ về những chuyện xưa, rồi những cảm xúc ấy cứ thế mà ngày càng bùng phát. Tựa như đang nhớ đến người nào đó, Kang Seungyoon khẽ cúi đầu, có chút thất thần.

______________________________

Sao tui cảm thấy vì cái loạn chương hôm qua mà hổng ai đọc hết zị :'(

Tui buồn suốt từ hôm qua đến giờ huhuhu :'(

Hận baidu quá tự dưng nuốt post làm chi để mẻ tác giả viết đến tận chương 12 mới phát hiện bị nuốt xong làm tui rối theo hà :((((((((((((((((

À mà anh giai Lee Seunghoon bày đặt bảo hai thằng đàn ông là không có tương lai sao giờ lại đổ trước vẻ đẹp của Kim Jinwoo thế hả bớt tự vả đi nhaaaaa =))))))))))