[Quán Bar] Chương 15


//

//

“Hyung, anh mau đi nấu cơm đi, em đói!” Kang Seungyoon vùi mình vào ghế sô pha, ngoảnh về phía Lee Seunghoon đang xem tạp chí mỹ nữ bên cạnh mà la làng.

“Thằng ranh con này, mày ngày càng khùng rồi đó.” Từ khi hạ sốt, đứa em trai này như thay đổi hẳn, quay về với dáng vẻ anh mới biết lúc xưa kia, cả người phấn chấn hơn rất nhiều.

Sự biến đổi này khiến Lee Seunghoon rất vui, nhưng đồng thời cũng cực kì lo lắng, thật không biết Kang Seungyoon là thật sự đã buông tay hay là đốt hỏng não mình rồi.

Bởi vì hành động của cậu rất bất thường.

Cây đàn ghita từng quyến luyến không rời bây giờ bị tuỳ ý đặt trên bệ cửa sổ mà phơi nắng, thường xuyên nhốt mình ở trong phòng, hơn nữa bắt đầu ăn rất nhiều, gần như cách ba giờ lại kêu đói một lần, một bữa cơm lại ăn nhiều hơn so với ba bữa cộng lại, này chắc được gọi là ăn uống vô độ chăng? Nhưng thứ khiến Lee Seunghoon sửng sốt nhất là tất cả những ảnh chụp từ lúc bắt đầu thích Song Minho ba năm thời trung học, kể cả thư tình cậu viết hàng ngày và nhật kí, toàn bộ những thứ đó Kang Seungyoon đều tiện tay nhét lung tung vào trong một cái hộp nhỏ rồi ném thẳng xuống dưới gầm giường, phải biết là trước đây Kang Seungyoon chỉ hận không thể ôm lấy đống này mà mà ngủ mỗi tối mà thôi.

Quá bất thường rồi.

“Seungyoon à, nếu em có chuyện gì luẩn quẩn trong lòng thì cứ tâm sự với anh này, biết đâu anh có thể giúp được em?” Lee Seunghoon nhìn người đang nhàn nhã vắt chéo chân ngồi trên sô pha, có chút lo lắng mà mở miệng.

“Chuyện luẩn quẩn trong lòng? Nếu anh không nấu cơm cho em nữa thì em sẽ thật sự cảm thấy nghĩ không thông đó.” Kang Seungyoon nhìn chằm chằm vào di động, lười biếng nhả ra một câu.

“Không thì tụi mình ra ngoài một chút đi? Cũng lâu rồi em không ra khỏi nhà.” Lee Seunghoon có chút bất đắc dĩ.

“Lạnh lắm, không muốn di chuyển.” Kang Seungyoon khoa trương run rẩy tay chân.

Thấy thế, Lee Seunghoon vào phòng cầm lấy áo len và áo khoác, tiện lấy thêm chiếc khăn quàng cổ rồi ném một nùi lên người Kang Seungyoon, giọng điệu có chút nguy hiểm: “Cần anh giúp mày mặc không?”

“Hyung, anh muốn em ra ngoài đến vậy à?” Kang Seungyoon cảm thấy có chút bực bội, đảo mắt tỏ vẻ kháng nghị, nhưng lúc này một tin nhắn được gửi đến.

“Seungyoon có rảnh không? Bây giờ em ra ngoài được chứ?” Là Jinwoo hyung.

“Có có có, anh muốn hẹn ở đâu?” Cậu lập tức nhắn lại. Kang Seungyoon chợt nhớ hồi trước có đồng ý lời mời của Jinwoo hyung, ngẩng đầu mỉm cười nhìn Lee Seunghoon, anh liền bị nụ cười có chút kì dị này mà khiến cho khoé miệng co giựt không ngừng.

“Ở nhà hàng xx ấy, anh chờ hai người.”

Vội vàng khoác áo lên người, Kang Seungyoon cười nói: “Hyung, tụi mình đi thôi.”

Vừa nãy còn không tình nguyện cơ mà… Có âm mưu gì đây? Lee Seunghoon nghi ngờ nhíu nhíu mày.

“Ư… Mùa đông tới đột ngột dễ sợ luôn á.” Kang Seungyoon nắm chặt lấy chiếc áo khoác trên người.

“Biết vậy đã lái xe tới rồi.” Hàm răng Lee Seunghoon đánh lập cập vào nhau.

“Em thấy cũng không lạnh lắm, đi nhiều coi như rèn luyện thân thể luôn.” Kang Seungyoon quấn một chiếc khăn thật dài, che hơn nửa khuôn mặt, đội thêm cái nón len phủ qua cả vầng trán, chỉ lộ ra hai con mắt.

“Xì, mày tự nhìn lại bản thân đi rồi hẵng phán.” Thấy đôi bàn tay đỏ bừng của Kang Seungyoon, Lee Seunghoon không chút khách khí mà vạch trần.

“Tới rồi tới rồi, mình vào thôi.” Kang Seungyoon dừng lại trước khu nhà hàng bày trí ấm áp, kéo kéo tay áo Lee Seunghoon.

“Mày muốn anh gặp ai thế? Là nữ sinh à? Nhìn đẹp gái không?” Lee Seunghoon vẫn là cực kì chờ mong người mình sắp diện kiến.

“Anh thấy là biết à!” Kang Seungyoon nhìn Kim Jinwoo vẫy tay với cậu, vì thế liền lôi Lee Seunghoon đến chỗ ngồi của Kim Jinwoo.

“Jinwoo hyung đúng là ngày càng đẹp trai ra nha.” Kang Seungyoon ngồi xuống, câu đầu tiên thốt ra chính là lời khen, cậu cũng không nói sai đâu, vì anh thật sự rất đẹp.

Lúc này, Kim Jinwoo đang mặc một chiếc áo lông tuyết trắng, lộ ra cần cổ trắng nõn, mái tóc màu hạt dẻ dưới ánh đèn ấm áp của nhà hàng như có chút toả sáng, phần mái trên trán tuy có hơi lộn xộn nhưng tuyệt nhiên không hề thiếu hài hoà. Đôi mắt to tròn, giống như có ngàn vì sao chất chứa bên trong, sống mũi cao thẳng, khoé môi hồng mịn khẽ cong, còn có vành tai và cánh mũi không biết là vì lạnh hay gì mà hơi ửng đỏ.

Người này đẹp quá.

Lee Seunghoon ngồi bên cạnh Kang Seungyoon, cảm thấy có chút hồi hộp. Người trước mắt không thể nói là không mang lại cho anh cảm giác gì, tuy không phải là nữ sinh xinh xắn dáng người đẹp đẽ, nhưng ngũ quan quả thực ăn đứt toàn bộ nữ sinh anh từng gặp qua từ trước đến nay.

“Đây là Lee Seunghoon, còn đây là Kim Jinwoo.” Kang Seungyoon mỉm cười giới thiệu hai người với nhau, tay dưới bàn dùng sức nhéo đùi Lee Seunghoon một cái.

“Á! A ha ha… Rất vui vì được gặp cậu.” Lee Seunghoon kêu đau, phát hiện người trước mắt nhìn mình với ánh mắt có chút nghi ngờ, xấu hổ cười vài tiếng, vội vàng nói thêm nhằm cứu chữa tình hình, nhân tiện lén đạp Kang Seungyoon một cước.

Vươn tay, Kim Jinwoo bắt lấy, dùng chất giọng dịu dàng mà đáp: “Rất vui vì được gặp anh.” Âm giọng dễ nghe ấy hệt như một làn gió mát, thổi tan trái tim Lee Seunghoon.

“Hyung, giờ anh thật sự nhìn như mấy thiếu nữ si tình mơ mộng ấy, anh biết không?” Kang Seungyoon ghé vào tai Lee Seunghoon mà thì thầm.

“Ranh con, về nhà mày chết với anh.” Lee Seunghoon nghiến răng nghiến lợi nói, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười mà nhìn Kim Jinwoo.

“Hai người muốn uống gì?” Kim Jinwoo quan tâm hỏi.

“Em uống yogurt.”

“Một ly cà phê.” Hai người đồng thời lên tiếng.

Ăn uống xong, cả ba liền bắt đầu tán gẫu về mấy chuyện gần đây, lần gặp mặt này tính ra vô cùng vui vẻ, trước khi đi Lee Seunghoon và Kim Jinwoo còn trao đổi số điện thoại với nhau.

“Lần sau gặp lại nhé!” Kim Jinwoo dường như rất phấn khởi, khoé mắt phủ đầy ý cười, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Lee Seunghoon và Kang Seungyoon.

“Đúng là đáng yêu thật.” Lee Seunghoon trên đường về nhà, cảm thán nói một câu.

“Hyung, bao giờ thì tuyết mới rơi nhỉ?” Kang Seungyoon lên tiếng, hơi thở liền hoá thành khói trắng rồi tan biến trong không trung.

“Sắp rồi.” Lee Seunghoon ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Thời tiết thế này khiến người ta muốn nhớ về những chuyện xưa, rồi những cảm xúc ấy cứ thế mà ngày càng bùng phát. Tựa như đang nhớ đến người nào đó, Kang Seungyoon khẽ cúi đầu, có chút thất thần.

______________________________

Sao tui cảm thấy vì cái loạn chương hôm qua mà hổng ai đọc hết zị :'(

Tui buồn suốt từ hôm qua đến giờ huhuhu :'(

Hận baidu quá tự dưng nuốt post làm chi để mẻ tác giả viết đến tận chương 12 mới phát hiện bị nuốt xong làm tui rối theo hà :((((((((((((((((

À mà anh giai Lee Seunghoon bày đặt bảo hai thằng đàn ông là không có tương lai sao giờ lại đổ trước vẻ đẹp của Kim Jinwoo thế hả bớt tự vả đi nhaaaaa =))))))))))

9 thoughts on “[Quán Bar] Chương 15

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s