[Hối Hận] 12


//

 

Mười hai,

 

“Này, cậu vẫn chưa tính kết hôn à?”

“Không vội.”

 

Song Minho và Kang Seungyoon ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ thuỷ tinh, rọi lên lưng hai người.

 

“Lại còn không vội, nửa người cũng sắp xuống mồ rồi, cậu không vội thì bạn gái cậu cũng không vội à?”

 

“Thật ra… chia tay rồi, tụi mình chia tay rồi.”

 

Song Minho có chút kinh ngạc.

 

“Cũng chia tay được nửa năm rồi.” Kang Seungyoon cúi đầu nhìn chân mình, “Hai người không hợp nhau, cho nên chia tay thôi.”

 

“Hồi trước cả nhóm đều nghĩ cậu sẽ là người kết hôn đầu tiên, không ngờ con gái tớ sắp lên trung học rồi mà cậu vẫn còn độc thân, cuộc đời đúng là chẳng đoán trước được điều gì mà.”

Kang Seungyoon thoải mái cười cười, “Ai nói không phải đâu.”

 

Cuộc đời vốn chẳng đoán trước được điều gì, nếu có thể biết được quy luật bí ẩn ấy, có lẽ đã không có nhiều tiếc nuối như vậy.

 

“Ya Minho, tóc cậu bạc hết cả rồi này.” Nói xong vươn tay nắm lấy tóc anh.

“Đừng cử động,” Song Minho bắt lấy tay cậu, “Tóc vốn đã ít rồi, không được bứt đi.”

 

Kang Seungyoon bật cười, Song Minho cũng cười theo.

 

Có lẽ vì thất thần, Song Minho nhìn người trước mắt, vẫn cầm lấy tay cậu. Kang Seungyoon có chút để ý, khi cậu định rút tay về, Song Minho lại siết chặt lấy tay cậu hơn.

 

Anh xoay đầu nhìn Kang Seungyoon, trong ánh mắt thật bình tĩnh, giống như đại dương dưới màn đêm.

 

“Seungyoon, cậu có hối hận không?”

“Tớ… Tớ không biết.” Kang Seungyoon chợt luống cuống, cậu không thể đưa ra một đáp án chính xác.

 

Song Minho cứ chăm chú nhìn cậu, Kang Seungyoon thấy trong ánh mắt ấy phủ lên một nỗi bi thương vô danh.

 

“Seungyoon, tớ rất hay nhớ tới ngày đó, khi ấy tớ không tiếp tục ở lại nghe cậu nói, mà lại đạp cửa rời đi, không biết liệu có phải là sai lầm rồi không, tớ hối hận vì ngày đó không ôm cậu thêm một lần nữa, hối hận vì không bảo cậu rằng dù chúng ta có chia tay thì tớ vẫn sẽ luôn yêu cậu, cũng hối hận không vì tình cảm của chúng ta mà cố gắng thêm một lần nữa… Tớ chưa từng tìm ra một biện pháp để giải quyết vấn đề, lại trách cứ cậu nhẹ nhàng nói lời chia tay… Seungyoon, tớ rất hối hận, tớ thật sự vô cùng hối hận…”

Nỗi bi thương lại bị nước mắt chôn vùi.

 

Thời gian mang theo kí ức, cũng nảy sinh hối hận.

 

Bọn họ không nên yêu nhau tại thời điểm ấy, không nên yêu nhau khi còn mang thân phận kia, không nên yêu nhau vào độ tuổi đó…… lại càng không nên yêu nhau rồi lại chia tay.

 

Những điều không nên ấy, nếu đều không xảy ra thì thật tốt quá, không có những điều không nên ấy, thì cũng sẽ không thấy hối hận.