[19 Days] 278 -> 280


249.1278279280

Advertisements

[Lão Đại] Chương 19


Tác giả: Trần Tiểu Bôi

Họa sĩ: Miêu Thụ

Dịch giả: QT

Biên tập: Bò

Nhân vật: Quan Dung Duẫn, Tống Tuân Hoa

Thể loại: Hiện đại, hắc bang, ngược tâm ngược thân, điên cuồng, máu tanh

“Sao anh lại biết mật mã?”

“… Tôi luôn biết.”

“Vậy anh cũng luôn biết rằng tôi yêu anh, đúng không?”

Yêu anh đến mức bất kể thời khắc nào cũng nhớ tới anh, ngay cả lúc thiết lập mật mã quan trọng cho toà nhà này, trong đầu chỉ xuất hiện mỗi ngày tháng sinh nhật của anh, chẳng nghĩ ra nổi những con số nào khác.

“Tôi biết.”

“Thế tại sao lại muốn rời đi?”

“Đây không phải nơi ở của tôi.”

“Thế tại sao lại để tôi ở lại nơi này?”

“…”

“Một lần rồi lại một lần, anh bỏ tôi ở lại đây, cứ thế mà rời đi. Anh biết rõ tôi yêu anh, nhưng anh lại muốn dùng hết tất cả biện pháp chỉ để đẩy tôi ra khỏi bên người mình…”

“…”

“Anh không lo lắng cho tôi sao, lúc anh nghĩ cuối cùng cũng tìm được cơ hội bỏ trốn, anh thật sự không lo lắng đến thương thế của tôi một chút nào sao?”

“…” Quan Dung Duẫn nhìn ánh mắt của cậu, chậm chạp đáp: “Không.”

“Anh nói dối! Buổi tối hôm ấy, anh rõ ràng lo lắng cho tôi! Bằng không sao anh lại ôm tôi ngủ cơ chứ? Anh lo tôi cảm lạnh! Anh lo lắng cho tôi! Tôi biết, chính tôi cũng biết rằng tinh thần mình có vấn đề, thường không phân rõ đâu là mộng đâu là thật, nhưng tôi đã xác nhận rồi! Tôi đã hỏi Ngải Khả, tôi xác nhận rồi, làm sao anh lại không quan tâm đến tôi cơ chứ? Anh lừa tôi. Tôi sinh bệnh tôi bị thương tôi chết, anh sẽ lưu tâm! Có đúng không?”

Ngữ khí của Tống Tuân Hoa tràn đầy vẻ sốt ruột, cầm lấy cánh tay của Quan Dung Duẫn mà lắc lấy lắc để như đang cố sức sửa lại một lỗi lầm to lớn nào đó.

“Cậu bị thương cậu chết, tôi sẽ không thể rời khỏi đây.” Câu này Quan Dung Duẫn nói thật bình tĩnh, nhưng cũng thật tàn nhẫn lạnh lùng.

Anh ở Hồng môn rất thoải mái, nhưng cũng không quên chính mình cuối cùng vẫn là một tù binh, là kẻ địch mà người người trên dưới Hồng môn vọng tưởng muốn giết. Tống Tuân Hoa đang là bang chủ, đương nhiên không ai dám động vào anh. Nhưng một khi Tống Tuân Hoa xảy ra chuyện gì, Quan Dung Duẫn liệu còn có thể yên ổn sống trong ổ địch không? Không cần chờ đến đời bang chủ tiếp theo, ngay cả kẻ bên cạnh Ngải Khả kia, cũng đã hận không thể dùng kỹ thuật sử dụng dao giải phẫu của mình tiễn anh về chầu trời rồi.

“Đừng nói như vậy, tôi không muốn nghe!” Tống Tuân Hoa hét lên, sau đó ôm chặt lấy Quan Dung Duẫn, thần sắc kích động nói:

“Lão đại, chúng ta trở về, trở về Thanh bang được không? Anh dẫn tôi về, sống cuộc sống như trước đây được không? Tôi không muốn làm Hồng môn bang chủ gì cả, tôi làm tiểu đệ của anh, ngày ngày chăm sóc anh, giúp anh giành cả thiên hạ được không? Không thì để tôi tặng Hồng môn cho anh cũng được, anh dẫn tôi về được không? Tôi xin anh, anh không yêu tôi cũng không sao cả! Tôi chỉ xin anh đừng rời khỏi tôi, chỉ xin anh cho tôi ở lại bên cạnh anh thôi, được không? Có được không?”

Tống Tuân Hoa gấp đến độ nắm chặt lấy Quan Dung Duẫn, gấp đến độ viền mắt đều đỏ hết cả lên, sáu câu “được không”, chẳng phải thương lượng cũng chẳng phải hỏi, mà chính xác là đau khổ cầu xin.

Quan Dung Duẫn lắc đầu, không nói gì mà nhìn cậu, nhưng rõ ràng là khước từ lời cầu xin của Tống Tuân Hoa.

“…” Tống Tuân Hoa mở miệng ngồi quỳ ở đó, còn muốn nói thêm cái gì, nhưng nửa câu cũng không nên lời, toàn bộ hi vọng đều bị một cái lắc đầu tàn phá, toàn bộ lời nói cũng bị nỗi tuyệt vọng sâu thẳm đè ép, ngay cả muốn khóc thét lên cũng không phát ra một âm thanh nào.

 

Rất lâu sau, cậu mới chậm rãi buông đôi tay đang nắm lấy Quan Dung Duẫn ra, có chút lảo đảo không vững mà đứng dậy.

Quan Dung Duẫn anh tàn nhẫn như thế, nhưng Tống Tuân Hoa tôi cũng không ti tiện như vậy!

Cậu cố gắng chỉnh lại vẻ mặt đau thương tột cùng, muốn kéo lên một nụ cười mỉm nhưng làm thế nào cũng không cười được, khuôn mặt giờ chỉ còn vẻ trống rỗng vô định. Tống Tuân Hoa vươn tay chỉ vào cửa lao đã mở, gằn từng chữ một mà nói:

“Nếu đã bước vào địa bàn của Hồng môn tôi, thì đừng hòng dễ dàng rời đi. Quan lão đại, mời anh về phòng nghỉ ngơi.”

Quan Dung Duẫn không nói một tiếng mà đứng dậy, trong phòng giam chật hẹp lướt nhẹ qua người cậu, nhưng lại không nhìn lấy cậu dù chỉ một lần. Một khắc khi anh bước ra khỏi phòng giam, thương thế của Tống Tuân Hoa ùn ùn kéo về, cộng thêm nỗi thương tâm trong lòng, rốt cuộc không chống đỡ thêm được nữa, đôi mắt dần khép lại, trong tiếng kêu kinh hãi của Ngải Khả mà rơi vào hôn mê.

Vết thương của Tống Tuân Hoa vì kéo dài lâu ngày, lại không được kịp thời xử lí ổn thoả nên dù Ngải Khả y thuật cao siêu, cũng mất tròn hai tháng trời, đông đi xuân tới, đến khi khí trời dần ấm lên, mới có thể xem như đã khỏi bệnh.

Trong hai tháng này, thân thể tuy bị thương, nhưng đầu óc dường như trở nên bình thường hơn rất nhiều.

Không còn thấy cậu si mê dính chặt vào Quan Dung Duẫn mọi lúc mọi nơi, cũng không thấy cậu có hành động gì khác với người bình thường nữa, giống như trở về trước khi Quan Dung Duẫn đến đây, rõ ràng là bang chủ Hồng môn Tống Tuân Hoa lãnh tĩnh của hồi xưa.

Sinh hoạt thường ngày của Quan Dung Duẫn, cậu giao toàn bộ cho Ngải Khả xử lí, không đoái hoài lấy một lần, cũng không bước lên lầu ba nữa, đôi lúc tình cờ ngẩng đầu chạm phải Quan Dung Duẫn bước ra từ gian phòng, đôi mắt cậu cũng không một lần dừng lại mà lập tức dời đi.

Đây là một toà nhà rất lớn, hại ở chỗ là khó quét tước, nhưng lợi là khi bạn thật sự muốn tránh né một người nào đó, thì ở nơi này tuyệt đối không hề khó khăn chút nào.

Đặc khi là đối tượng muốn tránh né kia, tức Quan Dung Duẫn, lại còn có thể khiến sự tồn tại của mình trở nên mờ nhạt còn hơn cả nước sôi, nhẹ nhàng còn hơn cả làn gió, càng tuyệt đối không chủ động tiếp cận hay trò chuyện cùng người khác dù chỉ một lần.

 

Nhưng tránh né thì được lợi gì chứ?

Nếu như chạy trốn, không một lần thấy người kia nữa mà có thể được cứu rỗi, thì cậu đã sớm đắc đạo thăng thiên rồi, sao còn có thể chôn chân ở trong nhà ngục chật hẹp này?

Cho dù không thấy mặt, Tống Tuân Hoa cũng biết rõ từng tế bào trên cơ thể mình đều nhung nhớ mỗi một cọng lông tơ của Quan Dung Duẫn, đều luôn hướng về Quan Dung Duẫn, thuốc chữa còn không có, nói chi đến việc được cứu rỗi?

Nhưng cậu cũng hiểu rõ rằng nếu bản thân mình không rời đi mà lại tiếp tục ở quanh Quan Dung Duẫn, sợ rằng kết cục chính là một trong ba cái dưới đây:

1. Cầm súng tự bắn nổ đầu mình

2. Cầm súng bắn nổ đầu Quan Dung Duẫn

3. Cả hai cái trên

 

Lúc vết thương đã gần khỏi, Tống Tuân Hoa liền lệnh cho Ngải Khả giúp cậu thu dọn một chút đồ dùng quần áo, gọi cho năm tên thuộc hạ, phân phó cho bọn họ bốn việc: cấm để bị đói, cấm để bị thương, cấm để bị bệnh, và cấm để người bỏ trốn.

Sau đó dẫn theo Ngải Khả, rời khỏi toà nhà đến ở tại Hồng môn.