[19 Days] 288 -> 296


283.1288289290291292293294295296

Advertisements

[Hối Hận] 15


//

 

Mười lăm,

 

Mưa bão.

Chuyến bay trở về địa điểm xuất phát.

 

Rạng sáng, ngoài cửa có người bấm chuông. Song Minho choàng thêm quần áo, bước ra mở cửa.

 

Người ngoài cửa toàn thân ướt sũng, trong tay cầm theo chiếc va li quen thuộc.

 

“Tớ về rồi.”

“Xem ra ông trời cũng muốn giúp cậu, không phải cậu bảo không được, phải đến Seoul tìm tớ sao? Như thế này thì tốt rồi, không phiền cậu phải đi thêm chuyến nữa.”

“Mà này… Tớ lại hối hận rồi, tớ có thể rút lại những lời mình nói trên máy bay được không?”

 

Giống như lời cậu nói, chúng ta quả thật không quay lại được, nhưng chúng ta còn có tương lai…

 

Song Minho mỉm cười rồi bật khóc, anh vuốt phần tóc dính trước trán che đi đôi mắt của Kang Seungyoon, rồi hôn lên đôi mắt sưng húp của cậu.

 

“Chỉ lần này thôi, sau này không được thất hứa nữa đâu nhé.”

 

 

 

Happy End.

[Hối Hận] 13 – 14


//

 

Mười ba,

 

Kang Seungyoon ngay đêm hôm đó đã lên máy bay về Soul, bởi vì ngày mốt còn có concert.

Tinh thần trách nhiệm tạo nên một con quái vật, quả nhiên câu nói này cũng không hề sai.

 

Song Minho tiễn cậu đến sân bay, vẫy tay chào tạm biệt với cậu.

 

Kang Seungyoon bước lên máy bay, ôm hai tay nhắm mắt nằm trên ghế, nước mắt cuối cùng cũng trượt xuống gò má, cậu dần không kiềm chế được cảm xúc của mình mà khóc thật to, nước mắt chảy cả vào trong miệng, thật sự rất mặn, rất đắng.

 

Cậu nhớ ngày trước khi mình khóc, Song Minho sẽ dỗ dành cậu, an ủi cậu, sẽ nghĩ ra một vài trò vui để chọc cười cậu, sẽ hôn lên nước mắt cậu, bảo cậu đừng khóc vì anh sẽ đau lòng……

 

Cậu đã quen với việc một mình chịu đựng tất cả, trước kia là vậy, hiện tại cũng vậy, chỉ khác rằng khi ấy cậu có anh ở bên, dù mệt nhưng vẫn cố gắng an ủi cậu.

Nhưng đó đều là chuyện của ngày trước rồi.

 

 

 

Mười bốn,

 

Trên đường về nhà, Song Minho bỗng nhận được một cuộc điện thoại từ Kang Seungyoon.

Kang Seungyoon mang theo giọng mũi nghẽn đặc vì khóc, thanh âm cũng khàn khàn run rẩy.

 

“Minho, tớ hối hận rồi.”

 

“Tớ không dám nói với cậu, xin lỗi, thật ra… thật ra tớ luôn hối hận. Chúng ta sẽ không bao giờ có thể quay về những ngày trước kia, tớ sợ sau khi nói ra sẽ không còn cách nào đối mặt với cậu. Hối hận cũng vô ích, nói ra rồi… thật sự còn đau đớn hơn, cả với cậu, và cả với chính bản thân tớ…”

 

“Minho à, bây giờ không quay về được nữa rồi.”

Là nói chuyến bay đã khởi hành, cũng là nói không thể quay trở lại bên nhau.

 

 

 

End,

[Hối Hận] 12


//

 

Mười hai,

 

“Này, cậu vẫn chưa tính kết hôn à?”

“Không vội.”

 

Song Minho và Kang Seungyoon ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế dài, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ thuỷ tinh, rọi lên lưng hai người.

 

“Lại còn không vội, nửa người cũng sắp xuống mồ rồi, cậu không vội thì bạn gái cậu cũng không vội à?”

 

“Thật ra… chia tay rồi, tụi mình chia tay rồi.”

 

Song Minho có chút kinh ngạc.

 

“Cũng chia tay được nửa năm rồi.” Kang Seungyoon cúi đầu nhìn chân mình, “Hai người không hợp nhau, cho nên chia tay thôi.”

 

“Hồi trước cả nhóm đều nghĩ cậu sẽ là người kết hôn đầu tiên, không ngờ con gái tớ sắp lên trung học rồi mà cậu vẫn còn độc thân, cuộc đời đúng là chẳng đoán trước được điều gì mà.”

Kang Seungyoon thoải mái cười cười, “Ai nói không phải đâu.”

 

Cuộc đời vốn chẳng đoán trước được điều gì, nếu có thể biết được quy luật bí ẩn ấy, có lẽ đã không có nhiều tiếc nuối như vậy.

 

“Ya Minho, tóc cậu bạc hết cả rồi này.” Nói xong vươn tay nắm lấy tóc anh.

“Đừng cử động,” Song Minho bắt lấy tay cậu, “Tóc vốn đã ít rồi, không được bứt đi.”

 

Kang Seungyoon bật cười, Song Minho cũng cười theo.

 

Có lẽ vì thất thần, Song Minho nhìn người trước mắt, vẫn cầm lấy tay cậu. Kang Seungyoon có chút để ý, khi cậu định rút tay về, Song Minho lại siết chặt lấy tay cậu hơn.

 

Anh xoay đầu nhìn Kang Seungyoon, trong ánh mắt thật bình tĩnh, giống như đại dương dưới màn đêm.

 

“Seungyoon, cậu có hối hận không?”

“Tớ… Tớ không biết.” Kang Seungyoon chợt luống cuống, cậu không thể đưa ra một đáp án chính xác.

 

Song Minho cứ chăm chú nhìn cậu, Kang Seungyoon thấy trong ánh mắt ấy phủ lên một nỗi bi thương vô danh.

 

“Seungyoon, tớ rất hay nhớ tới ngày đó, khi ấy tớ không tiếp tục ở lại nghe cậu nói, mà lại đạp cửa rời đi, không biết liệu có phải là sai lầm rồi không, tớ hối hận vì ngày đó không ôm cậu thêm một lần nữa, hối hận vì không bảo cậu rằng dù chúng ta có chia tay thì tớ vẫn sẽ luôn yêu cậu, cũng hối hận không vì tình cảm của chúng ta mà cố gắng thêm một lần nữa… Tớ chưa từng tìm ra một biện pháp để giải quyết vấn đề, lại trách cứ cậu nhẹ nhàng nói lời chia tay… Seungyoon, tớ rất hối hận, tớ thật sự vô cùng hối hận…”

Nỗi bi thương lại bị nước mắt chôn vùi.

 

Thời gian mang theo kí ức, cũng nảy sinh hối hận.

 

Bọn họ không nên yêu nhau tại thời điểm ấy, không nên yêu nhau khi còn mang thân phận kia, không nên yêu nhau vào độ tuổi đó…… lại càng không nên yêu nhau rồi lại chia tay.

 

Những điều không nên ấy, nếu đều không xảy ra thì thật tốt quá, không có những điều không nên ấy, thì cũng sẽ không thấy hối hận.

[Hối Hận] 11


//

 

Mười một,

 

Hai người sau khi bình tĩnh liền khôi phục lại mối quan hệ trước kia, chẳng còn cách nào cả, bọn họ đã qua cái tuổi có thể tuỳ hứng bất chấp hậu quả rồi.

Thật ra những ngày sau đó lại không tồi tệ như trong tưởng tượng, có thể là do thói quen diễn trước ống kính, không có bao nhiêu người nhận ra được sự gượng gạo giữa hai người họ. Sau đó, cả nhóm chia thành nhà cún và nhà mèo ở, tuy không xa nhau lắm nhưng quả thật giảm bớt cơ hội gặp mặt hơn, vả lại Song Minho cũng bắt đầu bận rộn hoạt động solo, chờ đến rất lâu sau đó, khi anh được nhìn thấy Kang Seungyoon một lần nữa, lại ngay tại salon họ thường hay tới.

 

Kang Seungyoon vừa thấy anh liền mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng sáng, nụ cười thuần khiết không mang theo chút tạp niệm, cũng không quan tâm đến các hyung và staff vừa bảo nhớ cậu vừa cho cậu một cái ôm, ngay tại khoảnh khắc ấy, Song Minho biết rằng quãng thời gian đó của bọn họ thật sự đã biến mất rồi.

 

Bởi vì không để ý, nên cũng không cần phải tránh né nữa.

 

 

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức các thành viên bắt đầu dọn khỏi kí túc xá, trải qua cuộc sống đơn độc; nhanh đến mức WINNER từng bước leo đến đỉnh cao, từng người dần có sinh hoạt không giống nhau, dùng cái tên WINNER viết nên quãng đời tốt đẹp còn lại của riêng mình.

 

Bất kể chuyện gì cũng không thể chống lại được thời gian.

 

Song Minho lui xuống sân khấu liền kết hôn, thậm chí có một đứa con gái đáng yêu. Hôn nhân không được dài lâu, li hôn xong Song Minho liền dẫn con gái mình đến Mỹ sống.

 

Liên lạc giữa các thành viên cũng trở nên ít dần, thỉnh thoảng nửa năm một năm mới có thể tụ họp một lần.

Tuy rằng giống như hết thảy đều đổi thay, nhưng mỗi lần tụ họp bốn người vẫn đùa giỡn như những đứa trẻ mãi chẳng lớn, nói về những chuyện gần đây hoặc tồi tệ hoặc thú vị, uống rượu cá cược chơi game đầy hỉ nộ ái ố, giống như trở về thời thanh xuân rực rỡ kia.

[Hối Hận] 9 – 10


//

 

Chín,

 

Sự thật là Kang Seungyoon nói dối, hôm qua chủ tịch gọi cậu lên nói chuyện.

Nói về album solo chuẩn bị phát hành của Song Minho, cũng đề cập đến kế hoạch hoạt động nửa cuối năm của WINNER.

 

“Seungyoon à, chuyện solo của cậu cũng nên cân nhắc đi, chỉ là…”

Kang Seungyoon trong lòng chấn động.

 

“Sao tôi cảm thấy tâm tư của cậu không đặt trên âm nhạc vậy? Gần đây đang bận chuyện gì à?” Chủ tịch Yang mỉm cười nhìn cậu, lại khiến lòng cậu ớn lạnh từng cơn.

 

“Cả Minho nữa, gần đây cũng lơ đãng, không biết lần solo này có thể làm tốt không đây…”

 

Chủ tịch Yang hôm đó không ngờ nói chuyện với cậu rất lâu, có điều nghe xong cậu lại quên đi phân nửa, chỉ nhớ câu nói cuối cùng của chủ tịch: “Mau lo chuyện sau này đi.”

 

Sau này……

 

 

 

Mười,

 

Kang Seungyoon bừng tỉnh, cậu nghe những lời kích động tuy phẫn nộ mà lại bi thương của Song Minho, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh.

 

Thật lâu.

 

“Minho, WINNER phải tiếp tục tiến bước, tớ vẫn muốn được hát.”

 

Ngày tồi tệ ấy, Song Minho đạp cửa bỏ đi, Kang Seungyoon cuộn mình trong studio nức nở, cứ thế mà kết thúc.

 

Mối quan hệ mơ hồ lại chân thật kia, cũng chấm dứt luôn vào hôm đó.

Không một lời bày tỏ, không một câu hứa hẹn, chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng lại kết thúc ngay tại khoảnh khắc này.

 

Đoạn cảm tình dù không được xem là khắc cốt ghi tâm nhưng lại khiến người ta nửa đêm trằn trọc khó ngủ, không thể đâm hoa kết trái, cứ như vậy mà bị chôn vùi trong kí ức.

[Hối Hận] 7 – 8


//

Bảy,

 

Đó là quãng thời gian điên cuồng nhất trong hai mươi năm thanh xuân của bọn họ.

Tình cảm giữa hai người vừa là ngọt ngào vừa là gánh nặng —- phải giấu tất cả mọi người, ngay cả với những người anh thân thiết nhất cũng không thể nói ra, phải tự tìm đủ loại lí do, phải trốn đến những nơi không có camera hoặc webcam… Yêu là thật, mà mệt mỏi cũng là thật.

Song Minho đến giờ vẫn không thể nào quên được khoảnh khắc Kang Seungyoon và anh lén lút hôn nhau trong WC, Kang Seungyoon dựa vào lồng ngực anh, nỉ non, “Chúng ta sau này phải làm thế nào đây?”

 

 

 

Tám,

 

Song Minho ngồi trong xe bảo mẫu nghe Lee Seunghoon và Kang Seungyoon làm MC đặc biệt trong đài radio.

 

“Nếu Seungyoon có bạn trai thì anh cũng sẽ không để ý nhiều đâu.”

“Nếu em có người mình thích, anh sẽ chúc phúc cho tình yêu đẹp đẽ ấy.”

 

Anh ngửa đầu ngã vào ghế tựa sau lưng.

Seunghoon hyung cũng biết rồi.

Không chỉ Seunghoon hyung, ngày càng có nhiều người biết. Quả nhiên loại chuyện này khó mà giấu diếm được.

 

Sau đó, Song Minho rõ ràng cảm giác được Kang Seungyoon ngày càng bất an, cậu rất ít khi ở một mình bên anh, thậm chí vào những lúc không thể tránh thì sẽ cố ý lờ anh đi.

Về sau, chuyện Song Minho vẫn luôn lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.

 

Tối hôm đó, Kang Seungyoon lạ thường kéo Song Minho vào trong studio rộng vài mét vuông của cậu, gì cũng không nói, chỉ đóng cửa lại rồi ấn anh lên tường mà hôn.

Song Minho muốn hỏi chút gì đó, nhưng không nỡ dừng lại, anh chỉ muốn hưởng thụ nụ hôn quý giá đã lâu không nhận được này.

Nụ hôn ban đầu chỉ cẩn thận mà dịu dàng, sau liền trở thành nóng bỏng mà triền miên. Hai người đều sa vào bầu không khí tràn ngập trong sự mê hoặc và nguy hiểm.

 

Nụ hôn vừa chấm dứt, Kang Seungyoon liền dựa vào bờ vai anh để điều chỉnh hô hấp, hai tay cậu ôm lấy cổ anh như một đứa trẻ, mãi lâu sau cũng chẳng hề lên tiếng.

 

“Cậu làm sao vậy?” Song Minho vỗ vỗ lưng cậu dỗ dành, “Để tớ xem nào.”

 

Con người ấy chỉ lắc lắc đầu, hốc mắt cậu bắt đầu ửng đỏ, sống mũi cay xè, không muốn để anh nhìn thấy.

 

“Xin lỗi, Song… xin lỗi…”

Qua một hồi lâu, Kang Seungyoon mới miễn cưỡng kiềm chế được cảm xúc của mình, cậu buông Song Minho ra, nâng khoé miệng mỉm cười đầy khó coi, “Song Minho, coi như chưa có gì xảy ra đi.”

 

“Cái gì chưa xảy ra?”

“Cậu biết ý tớ là gì mà.”

“Seungyoon, sao lại đột ngột vậy? Rốt cuộc cậu làm sao thế?”

“Không phải đột ngột, tớ đã muốn nói từ lâu rồi, chỉ là mãi không tìm được cơ hội thôi.” Cậu lùi về phía sau hai bước, ngồi lên ghế sô pha, “Chúng ta làm như vậy là không phù hợp, ngừng lại đi.”

“Cậu sợ đúng không? Muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn bỏ là bỏ, Kang Seungyoon, cậu có nghĩ đến tớ không?”

“Đương nhiên là có, đối với hai chúng ta, làm như vậy là tốt nhất.”

 

Song Minho nắm lấy vai cậu, “Kang Seungyoon, cậu làm sao vậy? Chúng ta… có phải có người nào nói gì với cậu không? Chủ tịch? Quản lý? Hay là các anh? Cậu sợ người khác bàn tán sau lưng hay không tin tớ, tại sao lại muốn chia tay? Chúng ta trước tiên có thể không công khai, chờ thêm một vài năm nữa khi thời cơ chín muồi thì cả hai có thể cùng nhau…”

 

Cậu quay mặt đi, “Chỉ là tớ cảm thấy mình mệt mỏi rồi.”